*TTT 42- Tình Khúc Lục Bát (Thơ Lê Thê) Trúc Thanh Tâm (Châu Đốc- VN)

 

Nhà Thơ Trúc Thanh Tâm

 

 

TÌNH KHÚC LỤC BÁT

          *  Quà dành tặng bạn bè.

 

1. CHIỀU PLEIME

 

 Rừng sương mờ núi Chu Pong

 Nhỏ ôm kỷ niệm theo chồng đi xa

 Pleime ngày tháng chợt già

 Ia Drang huyền ảo bóng tà huy phai.

 

2. THỜI GIAN XANH

 

Chiều Châu Đốc, dãy phố xa

Ta nghe hơi ấm trong da thịt người

Long Xuyên, nắng ngọt bờ môi

Hương bay, tình đọng mắt thời gian xanh.

 

3. GIỌT NẮNG TRÊN MÔI

 

Ta về ngày tháng quẩn quanh

Nghe trong khôn lớn còn xanh mắt đời

Vĩnh Long, hồn nắng chiều rơi

Đêm ngưng giọt nắng trên môi người tình.

 

4. ÁNH LỬA

 

Kontum, mòng mọng lá xanh

Ta quên giấc ngủ trên cành tuổi chim

Pleiku, sương lạnh và em

Ta tìm ánh lửa rừng im tiếng người.

 

5. TA TỰ HỎI

 

Ngả đầu, gác cánh tay xuôi

Mưa vàng nỗi nhớ, ngậm ngùi theo đêm

Lái Thiêu, người chắc đã quên

Và ta tự hỏi, đã quên được gì.

 

6. LỠ XUÂN THÌ

 

Long An, em lỡ xuân thì

Phấn hương say đắm bay đi thuở nào

Ta về đem bán chiêm bao

Xin ăn năn với mai sau kiếp người.

 

7. NHỚ

 

Gió vờn sợi nắng, chiều rơi

Chim về núi, ngựa xuống đồi, vời trông

Phú Yên xa, xót xa lòng

Người về có nhớ nắng đòng đòng thơm.

 

8. BỒI HỒI TRONG TA

 

Dại khờ từ lúc yêu em

Tình không nói, thư dán tem gởi hoài

Mỹ Tho mưa, lá me rơi

Sao em nhặt hết bồi hồi trong ta.

 

9. ĐÊM HOÀNG CUNG

 

Đêm trong trí nhớ tình cờ

Ta xuôi ý thức theo mùa lửa hương

Huế thơ, đường phượng bay, buồn

Tóc em buông lệch đêm hoàng cung xưa.

 

10. CÒN HẸN

 

Trăng vàng treo chốn song thưa

Ta nằm trên võng đong đưa tuyệt vời

Chia nhau cả cuộc luân hồi

Cần Thơ còn hẹn, nên người chưa đi.

 

11. NỤ HÔN TÌNH CỜ

 

Như là một thoáng hương bay

Sao quên em với những ngày mưa tuôn

Bến Tre, từ đó xa hơn

Ta xin giữ lại, nụ hôn tình cờ.

 

12. TRÁI SẦU XƯA

 

Đêm nào tiếp những cơn mê

Em có hẹn, ta có thề thốt chưa

Gò Công, rụng trái sầu xưa

Ta thương đất lạ, còn mưa mắt người.

 

13. KỶ NIỆM HỒNG

 

Thời gian nằm kế cuộc đời

Con nước rút để thiệt thòi bến sông

Phong Điền, Bình Thuỷ vào đông

Ta ôm chút kỷ niệm hồng nâng niu.

 

14. NỢ TRẦN

 

Dốc đời dựng chốn quạnh hiu

Lá rơi trên mái lá nghèo tủi thân

Sóc Trăng, em vướng nợ trần

Với ta còn một kiếp phần chưa tan.

 

15. ÁO XIÊM MẤY THUỞ

 

Mây theo gió lạ về ngàn

Đêm Đà Lạt, mắt em buồn liêu trai

Lâm Đồng ngắm sợi tóc bay

Áo xiêm mấy thuở, hoa cài trăm năm.

 

16. CON GIÓ ĐẨY ĐƯA

 

Sài Gòn lạ và mênh mông

Không gian chùng xuống một vòng mây mưa

Trên cành, con gió đẩy đưa

Lạ chưa, hai lá móng bò chúm nhau.

 

17. VÀ EM BIẾT KHÓC

 

Ngang trường, áo trắng chiêm bao

Biên Hoà, còn nợ nần nhau cuộc tình

Từ ta nhận áo đăng trình

Và em biết khóc, ngày xanh môi cười.

 

18. XIN THƯA

 

Mắt cay khói thuốc nổi trôi

Đêm Tây Ninh nóng như mời mọc mưa

Bạn bè chí cốt, xin thưa

Còn em, còn rượu vẫn chưa chán đời.

 

19. MẤY TRẠM ĐƯỜNG TÌNH

 

Bao lần ta nhớ, đầy vơi

Bao lần em khóc, mồ côi phận mình

Cà Mau, mấy trạm đường tình

Nước xuôi ra biển, sông đành phận sông.

 

20. HỒN EM LEN LÉN

 

Ngàn năm, mãi mãi Thăng Long

Nghe hương hoa sữa bay vòng đời nhau

Dấu môi, ánh mắt ngọt ngào

Hồn em len lén đi vào thơ ta.

 

21. GIÓ XÔN XAO

 

Trên đối Mũi Né thiết tha

Ta nghe trời đất như hoà vào nhau

Điều gì mà gió xôn xao

Nha Trang xa nhớ, dễ nào tình quên.

 

22. CÒN QUÊN MỘT ĐIỀU

 

Bên nhau, thèm giọt mưa êm

Nhớ ngày trốn nắng, thương đêm bắt đền

Bạc Liêu, biển, gió và em

Cho nhau tất cả, còn quên một điều.

 

23. CHÚT NÕN NÀ

 

Quảng Nam, buồn hắt buồn hiu

Em xa từ dạo lỡ liều yêu ta

Đời nhau, còn chút nõn nà

Đẹp trời Đà Nẵng, mình già em ơi.

 

24. RƯỢU QUÊ NHÀ

 

Tháng ngày Cao Lãnh rong chơi

Trăng Sa Đéc đã lặn rồi nẻo xa

Bạn bè, ly rượu quê nhà

Và em mang hết ngọc ngà vu quy.

 

25. DẤU YÊU NGÀY CŨ

 

Nỗi buồn, con nước vơi đi

Bãi bồi mất dấu cây si ta trồng

Trà Vinh, em nhớ ta không

Dấu yêu ngày cũ theo dòng đời trôi.

 

26. TÌM MÔI

 

Một thời môi lạ, tìm môi

Ta, em đi lạc sân chơi, cuộc tình

Chiều nay Rạch Giá, một mình

Nhìn hoa hoàng hậu nhớ hình bóng xưa.

 

27. KẺO GIÀ THỜI GIAN

 

Vị Thanh, con nắng lưa thưa

Một mùi hương lạ mới vừa thoảng qua

Ta nghe trời đất giao thoa

Em ơi tình tự, kẻo già thời gian.

 

28. NHỎ LỆ VÀO THƠ

 

Ta chưa trả hết lầm than

Xin đời hãy nhỏ lệ tràn vào thơ

Ngàn thu, nói chuyện bây giờ

Ái ân đã khẳm chuyến đò tình yêu.

 

TRÚC THANH TÂM

( Châu Đốc )