*TMG 18- Một Cuộc Đấu... Thơ (Bút Ký) Nhà Văn Trần Mỹ Giống (Nam Định- VN)

 

Nhà Văn Trần Mỹ Giống

 

 

MỘT CUỘC ĐẤU... THƠ 

 

          Gọi là đấu thơ vì cuộc thi chỉ diễn ra trong 15 phút giữa hai đối thủ luôn “gầm ghè” nhau trong mọi công tác và sinh hoạt là Q. và tôi. Hồi đầu năm 1972 chúng tôi cùng đơn vị chiến đấu ở Quảng Trị. Chiến sĩ trong tiểu đội tôi toàn là sinh viên, duy có Q. mới học xong lớp 10 nên bị tôi coi thường.

Ngày còn đi học, tôi được tiếng là giỏi thơ hơn những bạn cùng lớp... không biết làm thơ. Từ khi đoạt giải nhì cuộc thi thơ cấp... trường, do Trường cấp hai xã Xuân Phương (huyện Xuân Trường) tổ chức, sau đó lại được Đài truyền thanh huyện đưa tin mấy lần, tôi sinh ra kiêu căng, lâu dần thành bệnh... thích khoe thơ của mình, không thèm đọc thơ của người khác.

Một lần đọc bài thơ vừa sáng tác cho đồng đội nghe, được mọi người khen, tôi cao hứng: “Chuyện, thơ của sinh viên năm thứ tư Đại học Thư viện lại chả hay!”  Nghe tôi nói thế, Q. phê bình kịch liệt làm tôi “mất mặt”. Từ đó hai chúng tôi ngầm ganh đua với nhau, ai cũng cố tỏ ra hơn người kia, nhất là trong hoạt động văn nghệ.

Biết chuyện của chúng tôi, chính uỷ trung đoàn, một người rất yêu thơ, bèn gọi cả hai lên gặp và ra một đề thi thơ với yêu cầu: Sau 15 phút phải làm xong một bài thơ lục bát, dài 4 câu, trong thơ phải thể hiện tình yêu trai gái và có đủ các từ “Trời thu”, “Sông”, “Anh”, “Em”.

       Tôi hăm hở tuân lệnh chính uỷ và chắc mẩm phen này sẽ cho Q. “nốc ao”.

          Hết thời gian quy định, tôi đọc bài thi của mình bằng giọng diễn cảm của một chiến sĩ đã từng qua lớp văn nghệ... ba tháng và từng biểu diễn hàng trăm lần trước đơn vị :

Trời thu xanh thắm trong lành,

          Con sông uốn khúc chảy quanh xóm làng.

Tình em như thể dòng sông,

          Anh như trời biếc tắm dòng sông em.

          Thấy chính uỷ gật gù, tôi khoái lắm. Q. thì tỏ ra rất bình thản và chẳng nói một lời, chẳng biểu lộ cảm xúc gì, hoặc là cậu ta cố tình che giấu cảm xúc của mình. Khi chính uỷ nhắc tới lần thứ hai, Q. mới thong thả đọc bài thi của cậu ta như tâm sự với chính mình:

                   Tặng em buổi sáng mai lành,

Trời thu xanh ngát soi hình gương sông.

Tình em là dòng nước trong,

Hồn anh trời biếc trong lòng gương em.

          Nghe thơ Q., tôi sửng sốt vì bài của cậu ta rất giống bài của tôi. Tôi ngờ là Q. nhại thơ tôi, nhưng bài của cậu ta đã ghi rành rành trên vỏ bao thuốc lá trước khi tôi đọc thơ. Hay là cả hai chúng tôi cùng bị ảnh hưởng một bài thơ của tác giả nào đó mà tôi không nhớ ra?  Hay là  Q. có biệt tài đọc được suy nghĩ của tôi?

Nét mặt chính uỷ tỏ ra ông đang suy nghĩ rất căng thẳng. Lúc sau ông mới nói ý kiến của mình với giọng thật nhỏ nhẹ khác hẳn giọng nói mạnh mẽ khi ra lệnh của vị trung tá chính uỷ trung đoàn:

          - Bài của hai cậu đều được, nhưng tớ cho là bài của cậu Q. hay hơn. Quyết định: Q. thắng!

          Q. ôm tôi thật chặt và hẹn sẽ gặp tôi hiệp hai trong một dịp gần nhất để tôi có cơ hội gỡ hoà. Nhưng điều đó không thể diễn ra vì hai ngày sau cuộc đấu thơ, Q. đã anh dũng hy sinh. Tự nhiên tôi khỏi hẳn bệnh sính thơ, bệnh ngôi sao, bệnh kiêu căng hợm hĩnh, bệnh coi thường người khác. Nhờ bài học Q. dạy cho mà tôi “ngộ” ra rằng nếu không có thực tài thì chớ cố làm... nhà thơ. Từ đó tôi không bao giờ còn giám làm khổ người khác bằng cái thứ thơ... con cóc của mình nữa. Tôi bắt đầu đọc thơ của người khác với thái độ trân trọng, nhờ thế mà tôi tìm thấy trong bãi cát thơ của những người không phải là nhà thơ những hạt vàng quý giá.

Trần Mỹ Giống