*VCL 20- Đường Trần (Thơ) Nhà Thơ Võ Công Liêm (Canada)

 

Nhà Thơ Võ Công Liêm

 

                         

 

  ĐƯỜNG TRẦN

 

sáng dậy mưa ngủ trút vào nỗi nhớ lênh đênh đọt sóng

quá khứ tràn vào từng giấc mơ biến thể với vô hình

mấy ngõ phiêu du chín ngã đường trần lạc lối hồn thu thảo

những con đường nằm phơi lửa tắm ngang qua ngực thở

trong chăn chiếu là cánh diều ngun ngút áo mỏng chiêm bao

những giọt nước mắt chảy dài thế kỷ mênh mông hớp gió

ngoài võng mô tình ái là điểm hẹn không dừng nơi bến sông

và . em tĩnh vật dung nhan sầu muộn

tôi . cọ xác lên ngọn đêm xanh mướt

đường xưa mưa ướt mấy nẻo đường tình

biển khóc trời bắc cực cho nắng gọi hồn nhiên

đêm hé nụ cười

đánh thức mộng ảo

lột trần dĩ vãng

một sớm mai đây

lạc vào ngõ cụt

một thời bỏ ngõ

em là sen nở

hạ đến bao giờ?

để làm tình nhân . tôi

lẽ ra không chạm vào tay em giữa bầy sao rụng

mà lũ sâm cầm đâu còn lọng giá chầu hầu tiễn đưa

những lời ví von xưa kia là mộng ảo với như không

cong cong nguyệt gác chênh chênh mà tưởng nhớ

mùa nắng dậy bất ngờ quá

lá khép tình tôi một thuở

đá ngậm cười với trăng non

ướt mi em mắt răm xanh

bỗng nhiên lao lung sắc lạnh

tất cả là vực thẳm

đôi mắt mờ nhân ảnh

giữa đại lộ không đèn

hư vô tôi lột xác

biển chết một lần thôi

ngoài kia sương gió đợi

 

tan

 

hoang

 

tôi ./.

 

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. đầu 8/2017)