*TĐ 72 TR- Nhìn Người, Mà Nhớ Chuyện Ta (Bút Ký) Thủy Điền (GER)

 

Bút Ký Thủy Điền

 

 

Nhìn Người, Mà Nhớ Chuyện Ta

 

    Cả tháng nay, ngày nào cũng thế. Đúng 17 giờ 00 chiều, khi bước ra khỏi cổng là tôi cũng đều thấy cô Ysin ngồi bẹp dưới nền gạch như ăn vạ trước cửa chánh của Tổng Cục Địa Chất để chờ anh chàng Qian. Bỗng dưng tôi nhớ lại cách đây bốn mươi năm hoàn cảnh tôi cũng thế. Nhưng tôi và Ysin khác nhau ở chỗ nàng là con gái đang đợi chàng còn tôi là chàng con trai chận đầu, chận ngõ nàng con gái. Nói chung thì cả hai đều có mục đích là muốn cùng  người mình yêu đi suốt đoạn đường về.

 

      Nhớ ngày ấy, tôi yêu vợ tôi cũng khá vất vả lắm. Vì chúng tôi cùng học chung một khóa, một ngành dưới mái trường Xã hội Chủ Nghĩa. Như ai đã từng trải qua thời kỳ ấy thì cũng đều biết. Việc yêu đương trong trường học là bị cấm ngặt, nếu không chấp hành những luật lệ của nhà trường thì bị kiểm điểm và sa thải ngay. Một khi bị thải hồi rồi, về nhà thì chẳng biết mình phải làm gì, vã lại còn gây gánh nặng cho gia đình nữa là khác. Tôi biết rõ điều ấy hơn ai hết. Nhưng vì quá yêu nàng nên tôi tìm đủ mọi cách để được gần nàng và sẽ chiếm được trái tim nàng với bất cứ giá nào.

 

      Nàng là người quê quán gần trường nên mỗi chiều được về nhà ngủ, riêng tôi là người xứ khác đến như bao người khác đều phải ở nội trú tại trường. Bởi thế khi tiếng chuông vừa đỗ, tan học là tôi phải đi nhanh ra cổng trường thật sớm để đứng chờ nàng và cùng đèo nhau đi suốt đoạn đường hơn năm cây số, khi đưa nàng về đến nhà, tôi tạm chia tay và đi bộ ngược trở về trường năm cây số nữa, cộng lại một ngày tôi phải mất mười cây số và khi về đến trường thì trời đã nhá nhem tối. Cứ thế và cứ thế liên tục 730 ngày mà chẳng có chuyện gì xãy ra thật là may mắn vô cùng (cũng có lúc người ta tình nghi tôi và nàng đang yêu nhau, muốn đem chúng tôi ra kiểm điểm, nhưng không có bằng chứng rồi dần dà họ cũng bỏ qua luôn) Và, cuối cùng tôi cũng được nàng đáp trả lại một tình yêu chân thật để rồi chúng tôi trở thành đôi chồng vợ hạnh phúc cho đến ngày hôm nay.

 

      Những kỷ niệm thời tươi trẻ ấy tuy, có vất vả thật, nhưng. Ôi ! Sao đẹp vô chừng, mà tôi đã gói trọn và giữ mãi nó trong tâm trí suốt bốn mươi năm qua.

 

      Hôm nay và trước đây một tháng Ysin và Qian đã vẽ lại bức tranh ấy trước mặt tôi, khiến lòng tôi không khỏi chao động với tuổi đời ngã dần theo vầng trăng khuyết.

 

      Qian là một Kỹ sư vừa tốt nghiệp ngành Địa chất và cũng vừa được nhà nước Trung Quốc đưa sang Đức học tiếp Thạc sỹ, thời điểm nầy anh ta phải vào Tổng cục Địa Chất để thực tập, nghiên cứu cho Đồ án tốt nghiệp, còn Ysin là một Cử nhân Kinh tế. Hai người cùng học chung một tỉnh. Qua những lần giao lưu, họp bạn, họ đã yêu nhau và trở thành đôi tình nhân thật sự. Ysin học Kinh tế nên có rất nhiều thời gian, Qian tuy mang tiếng thực tập, nhưng phải cùng chúng tôi làm việc đúng tám tiếng mỗi ngày. Bởi thế từ ngày yêu nhau chiều nào nàng cũng đến chờ chàng về chung một thể.

 

      Qua hai khoảng thời gian xưa và nay. Mặc dù nó có khác nhau ở điểm nầy, điểm nọ. Nhưng nói về tình yêu tuổi trẻ thì nó cũng giống hệt, tương tự nhau thật đậm đà, tha thiết. Chính vì sự tích lũy ấy mà nhiều cuộc tình được trọn vẹn đến trăm năm.

 

Thủy Điền

 

05-08-2017