*VCL 21- Nắng Mưa (Thơ) Nhà Thơ Võ Công Liêm (Canada)

 

Nhà Thơ Võ Công Liêm

 

   

 

nắng có đợi không?

mà nắng chói chang

mùa này tháng mấy?

mà trời ưa nắng

nắng cực hành tôi

khi nhớ khi quên

có lạ chi mô

nắng xán mưa xan

một thuở yêu người

ta đứng bên đời quạnh quẽ đau

những gió cùng mây một trời lãng đãng

nắng mưa có khi là nỗi nhớ vô cùng tận

mái xưa trăng ngủ phơi vạt áo . đường về lá khép mù u sầu

bàn tay em là biển nhớ ngậm ngùi lên từng phiếm tơ chùng

tôi . đưa tay níu lấy trời vô tận giữa khoảng trống xa mù

và . em là trăng sao nhiệt đới là con tàu xuyên lục điạ trần ai

như đã một lần khỏa thân lên ngũ giác buốt trong mắt biếc  

những vì sao lạc là con tàu không bến đậu để về nghe mưa hát

mắt môi em ướp cỏ hoa yêu dấu giữa ngực thở mênh mông

tiếng còi xe đánh thức giữa đêm về nghe tiếng cuốc kêu

với nắng và mưa chúng ta tắm hoài không ngớt nụ hôn đầu

chuông gọi hồn ai một thời bạc trắng vỗ cánh quế mà tìm

mưa quật xuống như nhát dao xé rách da người một trời thiên cổ

xin góp nhặt tình ta không bỡ ngỡ để thấy đời là đốm lửa chiêm bao

của mùa hè vàng võ qua mỗi lần mật thất bỏ ngõ . em

trầm mình trong thi thể thánh thiện và hương thơm . tôi

là mặn đắng là chua cay như một lần thất thủ kinh đô phế đế

 

phục hưng tôi trong sa đọa tội lỗi

nhũ hồng bì vành vạnh với trăng sao

 

nắng . xoáy đời tôi

mưa . du hồn em

 

điạ

 

ngục

 

môn ./.

 

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. Aug / 2017)