*LKT 36- Ngự Hàn 1, 2, 3 (Thơ) Nhà Thơ Lê Kim Thượng (Nha Trang- VN)

 

Nhà Thơ Lê Kim Thượng

 

 

                     

Ngự   Hàn   

  

1.

 

Dẫu đi góc biển, chân trời

Người xa quê vẫn một đời nhớ quê

Hồn quê nặng trĩu tình quê

Nghìn trùng xa cách... sơn khê, giang hà...

Nhớ từng cây ớt, cây cà

Nhớ từng ngọn cỏ la đà ngậm sương

Thương người quay gót dặm trường

Hương đồng, hương đất... vấn vương, hiền hòa...

                   

 2.

 

Mái trường thơ ấu nhạt nhòa

Sân trường đỏ thắm màu hoa học trò

Trời xanh chao nhẹ cánh cò

Bên sông có tiếng gọi đò vọng sang

Mùa vui trên cánh đồng làng

Mùi hương lúa chín nhẹ nhàng thoảng đưa

Ngày mưa rơi nhẹ sợi mưa

Nồng nàn hương đất gió đưa ngập lòng

Hàng tre ngả bóng lòng sông

Ngàn dâu trong nắng mênh mông xanh rì

Ráng chiều tắt ánh tà huy

Xóm làng yên ắng... chiều đi lặng lờ

Cố nhân... chén rượu, lời thơ

Nghe hồn lắng đọng trên bờ bình an

Nửa khuya gió Bấc, Đông tàn

Sẻ chia manh áo Ngự Hàn thiết tha

Canh khuya văng vẳng tiếng gà

Canh khuya vọng tiếng Vạc xa trên trời

Lập lòe đom đóm chơi vơi

Hương hoa Thạch Thảo đầy vơi tình đầu...

 

 3.   

 

Câu thơ rơi rụng xuống cầu

Hóa thân thành những trái sầu nổi trôi

Lời ru bổi hổi, bồi hồi

Thương câu Sáu, Tám... xa xôi quê nghèo

Sông trôi, dõi mắt trông theo

Nỗi sầu xa xứ... sầu neo chân cầu

Mưa nguồn, sông đục thẩm màu

Bến thì vẫn đợi... thuyền đâu mịt mờ

Xa quê hồn cũng dại khờ

Bước đi thì nhớ... đứng chờ xót xa

Buồn như muôn sợi mưa sa

Hòa tan nước mắt chảy qua cuộc đời

Ngồi bên bến cũ đợi người

Tình cờ nhặt được nụ cười... chân quê

Ngồi chờ một tiếng gọi về

Bóng đời tắt nắng... lê thê bóng chiều

Bốn bề vượn hú, chim kêu

Một thương, một nhớ... trăm điều xót xa

Buồn riêng, riêng một mình ta

Tri âm chưa gặp để mà... buồn chung...

 

                                              

                                              Nha Trang, tháng 8. 2017

                                                   LÊ  KIM  THƯỢNG