*TĐ 73 TR- Hoa Nào Cho Em (Bút Ký) Thủy Điền (GER)

 

Bút Ký Thủy Điền

 

 

Hoa Nào cho Em

 

    Buổi cơm chiều vừa xong, bước sang dùng trà nóng theo thói quen của người Thổ Nhĩ Kỳ. Bà Selma quây sang hỏi chồng ?

-Nầy mình ! Sao dạo nầy mỗi sáng Chúa nhật chúng ta đi dạo mình hay nhấn chuông rủ bà Uruga theo cùng vậy mình.

-Có gì đâu, thấy mụ không có chồng, cô đơn cứ thui thủi ở nhà một mình, buồn, nên rủ theo đi dạo cho vui. Thế mà mình cũng hỏi ? Mình ghen à ?

-Tôi không ghen, chỉ thấy lạ thì hỏi vậy.

-Kể từ hôm nay tôi không muốn nghe mình hỏi những câu vớ vẩn ấy nữa nghe chưa.

-Vâng.

 

      Bốn năm nhà xung quanh bao con đường nhỏ, nơi đây toàn là người Thỗ Nhỹ Kỳ sống, rất vui, nhộn nhịp nhất là vào mùa hè, họ sinh hoạt giống hệt như hiện ở trên quê hương của họ, chứ không yên lặng như người dân Đức. Có lúc cũng cảm nhận như ở xứ sở Việt nam. Thường thường họ sống tự lập như: Thợ nề, thợ hớt tóc, thợ sửa quần áo, bán quần áo may sẵn, buôn bán rau qủa và bán bánh mì thịt.

 

      Lão Laugur sống bằng nghề thợ nề, tính tình rất tốt, quyền lực trong gia đình và láng giềng hay gáng cho lão cái tên là “Ông Thánh sống“ Bởi, lão nói cái gì ra ai cũng nghe và cho là đúng cả.

 

      Không rõ phong tục, tập quán của người Thổ như thế nào hay vì qúa quý trọng lão mà nhiều lúc những người xung quanh thấy những hành động của lão mà ngạc nhiên. Ví dụ: Như khi lão đi làm mệt về, lão hay trải tấm chiếu ngoài thảm cỏ sau nhà rồi bắt vợ đấm lưng, thoa bóp, khi bà vợ mệt tay, thì đến lượt cô em dâu thay nhau cho đến khi lão đả lưng và nhắm mắt ngủ thì mới thôi.

 

Thuở thời ai bắt nàng dâu

Bóp, thoa ông lão. Ngờ đâu ! Anh chồng.

 

      Tội nghiệp, cô ta thì béo, cứ hì hụt mà gương mặt đỏ như Quan công, thế mà ông chồng của cô vẫn tự nhiên, không nhẩy vào thay vợ, vã lại còn đứng cười mà dường như đắc chí.

 

      Lão làm việc rất tích cực, hàng ngày sáng bắt đầu từ bảy giờ cho đến chiều tối mới về. Nhưng riêng ngày Chúa nhật là lão nghỉ và thường hay dẫn bà xã đi dạo một vòng vài ba giờ mới chịu về lại nhà.

 

      Đặc biệt hơn tháng nay, mỗi lần lão đi dạo là hay sang nhấn chuông nhà bên cạnh rủ cho được bà Uruga đi cùng. Bà Uruga thì vô tư, vui vẻ. Hể có ai rủ đi chơi là bà đi ngay- đi theo cho có bạn. Nhưng bà Selma thì giả bộ vui vẻ theo. Nhưng rất bực bội trong lòng vì có người thứ ba xen vào, mà không dám nói, sợ lão nổi điên lên là chết mất.

 

      Những lần đầu đi, ai ai cũng thông thả, kể nhau nghe đủ chuyện trên đời. Thế nên bao cồn cáo, nghi kỵ của bà Selma cũng dần tan mất.

 

      Lần- qua lần, qua từng ngõ nhỏ. Vô tình hay cố ý lão vỡ trò galang phụ nữ bằng cách tặng hoa. Lão hay bẽ những nhánh hoa hồng ven đường để tặng. Bà cũng hay đùa lại, nhưng trong những lời đùa ấy cũng giống như lão vô tình hay cố ý “Hoa nào cho em “ Lão chẳng biết có nghe bà nói hay không muốn nghe, cứ trao tặng cho bà vợ nhà một bông hoa hồng trắng và bà hàng xóm một nhánh hoa hồng màu đỏ theo ý thích của mình. Và, lần nào cũng thế.

 

      Ngọn lửa hờn ghen vừa nguội- tắt, lại bổng dưng phát hỏa lên, cầm trong tay nhánh hoa hồng trắng thí điều bà muốn quăng cái hoa hồng ấy vào sọt rác vệ đường và đuỗi cái mụ hàng xóm về ngay tức khắc. Nhưng không dám hé miệng và phải đành vui vẻ mang cánh hoa hồng trù ẻo về cậm vào chậu hoa bạc số được đặt giữa căn nhà.

 

Mong em một sớm, một chiều

Nhường ngôi cô bạn quá nhiều cô đơn.

 

      Qua nhiều lần câm nín, hôm nay bà liều mạng một phen, để thử xem sức mạnh của người phụ nữ Thổ có vươn lên được phần nào không. Bà canh sau buổi cơm chiều xong, bà hỏi lão. Ngỡ lão nói ra điều gì. Ai ngờ ! Lão để ngón tay trỏ vào miệng như ra dấu “Mình hãy câm miệng lại và không được nói điều gì tiếp tục “ Sau hành động ấy bà phải trở về trạng thái co ro và chấp nhận mỗi lần đi dạo là được ông chồng tặng cho một nhánh hoa hồng trắng.

 

Thủy Điền

 

12-08-2017