*CVM 227 - Chùm Thơ Của Nhà Thơ Chu Vương Miện (USA)

 

Nhà Thơ Chu Vương Miện

 

 

 LÀ HỒ ĐIỆP

 

lúc lại là hồ điệp

lúc thôi đành Trang Sinh

nhẩm pho kinh một lúc

ờ tứ đại giai không ?

hoa sứ rơi trên suối

đục trong chảy một dòng

chuông thu không tịnh độ

danh lợi lầm bến mê

chạy vội theo hư ảnh

quên mất luôn lối về

mấy vầng trăng cổ độ

trước mặt mất đàm khê

bên hông là đá lũng

ta là ai ? bây giờ

gõ mãi trên mõ gỗ

dộng mãi quả chuông đồng

gỗ kêu theo âm gỗ

hồng chung vọng hồng chung

mỏi tay gần suốt kiếp

hiểu gì ? được chữ không ?

niệm xong một bài kinh

con chim bay khuất khuất

chiếc lá giữa lòng đường

chờ tái sinh kiếp khác

ta vẫn chỉ là ta

sao kiếp xưa đi lạc

 

GỪNG VÀ MUỐI

 

hạt muối mặn 3 năm còn mặn

lát gừng cay chín nước còn cay 

                                    (ca dao)

hết tiền tình cũng rã ngay

thôi thì đêm cũng như ngày hỡi ôi

mới là cục đá lưng đồi

đút lò đã hoá thành vôi trắng hều

đầy tiền đầy ắp tình yêu

vơi tiền tình uống thuốc liều đi đoong

tội tình một lũ liền ông ?

vo ve cũng giống đàn ong ong ruồi

dư tiền mặt óng vàng tươi 

cạn tiền chả có con ruồi bu quanh

cũng là thôi cũng đành đành

giai nhân giờ cũng lâm hành đường xa

thương gần chán quá thương xa

chẳng là kẻ cắp bà già đẹp đôi

đồi mua cũng vẫn là đồi ?

đồi sim, đồi trẩu, đồi sồi, đồi nưa

trời hành tháng 8 chưa mưa ?

tháng  9  lá đỏ cuối mùa lá bay ?

lá bay bỏ lại chốn này ?

 

LẠI LỤC BÁT

người về ta để cho về

ta nắm vạt áo ta đề chữ quên ?

vừa đi người đã quên liền

còn ta đứng đó nửa tiên nửa đời

nhìn chi ? con sáo bay rồi ?

*

trăm năm có một chữ "tài" (đại)

Nghìn năm chữ "xỉu" (tiểu) ván bài nghỉ chơi

cò quay lẫn với cò mồi

hồ lỳ với bọn cò ruồi y nhau ?

trăm năm còn có gì đâu ?

nước đen nước đỏ ván đầu ván đuôi

trắng tay há miệng ra cười

đầy tay mật lại cùng ruồi một mâm

*

thầy đồ nhà trống ba gian

thiên trời địa đất càn khôn khôn càn

Quốc Oai phất ngọn cờ tàn

muốn xoay bạch ốc lầm than kiếp này

nào ngờ trắng mắt trắng tay

*

ờ mà một lũ quen nhau

chốn nao tình cũ dây trầu cục vôi

bây giờ gió cuốn mây trôi

trầu không cau rụng kẻ ngồi kẻ than

trơ ra cục gạch mạ vàng

*

thân em như tấm lụa đào

bèo nhèo giữa chợ vái chào tứ phương

ngẩn ngơ ngó mãi chân tường

rêu xanh từng vạt gợi hồn liêu trai

rằng đây đâu phải Tần Hoài

mà thơ Đỗ Mục bên tai vọng về

không sông trăng cũng chả về

hạt mưa sa vẫn ê chề còn rơi ?

 

           CHU VƯƠNG MIỆN