*CVM 230- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Chu Vương Miện (USA)

 

Nhà Thơ Chu Vương Miện

 

 

LÊN XUỐNG

 

lên non vội vã xuống non

ờ ra gã lại bon chen về trần

mấy năm mõ gỗ cẩm vân

chày kình dộng mãi cũng lần ấy thôi

rằng tôi chẳng phải ià tôi

chẳng qua tâm động qua lời kệ xưa

mưa trong trăng, trăng trong mưa

"tựa thơ thầy cũ" hè trưa váng đầu

thầy về bến giác bao lâu

mà tôi cứ lạc dưới lầu Hoa Nghiêm

nửa vò rượu tĩnh hỗn nguyên

nửa vò còn lại tục tiên một bè

mai ta để tóc mây che

của thiên trả địa mấy hồi

con người với lại con ruồi giống nhau

có đình có đám tới mau

có xôi có thịt uýnh nhau vỡ đầu

nước tương anh họ xì dầu

tàu hủ đậu phụ tiếng tàu tiếng ta

con người sống thác là ma

con gà khi sống tránh xa bụi gừng

con lợn sống thác vô chừng

sáng thì có đó chiều không có chuồng

tình đời lúc trắng lúc đen

lòng trời vân cẩu tang thương nhức đầu

làm thân lừa ngựa bò trâu

chả nói cũng rõ, đớn đau vô cùng ?

 thênh thang như chốn bìa rừng

lòng thòng là sợi dây thừng cột nhau ?

 

LỤC LỤC NGÔN

 

sáu năm hoa nở hoa rụng

nở một mình rụng một mình

hai người chả còn gì nữa

lặng lờ an phận loài rong

hoa nào vô ưu tĩnh mạc

hoa nào vô nghĩa vô tình

trước mặt lòng thung lũng rộng

bốn bề bát ngát xa trông ?

miếng trầu là đầu câu chuyện

văn chương nguồn cội oan gia

cũng chỉ dăm câu bằng trắc

mà sao ? tù mãi tận giờ ?

tội tình thay cho trận gió

thổi lá vàng thổi lá hồng

lá nào cũng rơi xuống đất

con gái nào cũng lấy chồng ?

tội nghiệp thi nhân nốc rượu

uống cả ngày có hơn không ?

núi bạc đầu từ nguyên thủy

tuyết phủ trắng tự bao giờ

mây lâu lâu lại xuống thấp

chỉ có đêm và có mưa

lâu lâu bầy chim trốn tuyết

bay vội vàng và quá xa

ta vẫn nằm thiu thiu ngủ

chớp mắt à một sát na

đi trên con đường phong đỏ

thời xưa chả phải thời giờ

lang thang con đường phong tím

không còn dang dấp cà ngơ

thời gian không còn xán lạn

lùa đi năm tháng lững lờ

hoa phượng gió bay lãng đãng

vô tình còn chút đường tơ

năm năm thay cành thay lá

làm sao ? tìm lại bây giờ ?

 

LÒNG SUỐI CẠN

 

vì lòng suối cạn trước thác cạn

sau trơ ra bờ vực đá tai

mèo, cá chết nổi khô trên mặt

cát, bùn non chen lẫn cả rong

bèo, đâu nghĩ có ngày giòng thác

cạn, đáy hồ đập nước đá tai 

heo, hai bên thềm núi mây khát

gió, mây xám về qua quá đèo

heo, người cạn trơ ra giòng tóc

cạn phương xa có lẽ chả nhớ

gì ? Sóng cuộn uốn quanh hàng lớp

lớp, hàng dương xõa tóc khóc Cam

Li, từng hàng nham thạch chờ hoang

phế, bãi cát từ xưa đã võ

vàng, người mới tóc đen chừ tóc

trắng, một mẩu dã tràng biển lang

thang, thì trước hay sau đều cạn

cả, bãi bờ hiu hắt nỗi niềm

riêng, sóng đâu cào mãi trên gành

đá, xô trọn vào lòng Thái Bình

Dương

 

            CHU VƯƠNG MIỆN