*CVM 238- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Chu Vương Miện (USA)

 

Nhà Thơ Chu Vương Miện

 

 

XƯƠNG RỒNG

 

nhân tình chả còn, còn nhân bánh

chút đậu xanh chút mỡ chút hành

miệng nhai tóp tép xuôi xuống bụng

chán cực hình hai chữ anh em

thôi nhắc làm gì tro dĩ vãng

mà giờ đây rán mỡ ra sành

chu đi theo chu, ngựa đi theo mã

quốc lộ thênh thang cứ thế lâm hành

ngồi chò hõ bên nồi trà tượng ẩm

mà sòng đời sao cứ mãi mầu đen

gió rét căm căn mùa sương muối

xức cù là mạc phu sao chửa ấm lòng ?

Y như Thế Lữ, anh đường anh tôi đường tôi

ba chìm bảy nổi, nỗi long đong

chả mưa mà chỉ toàn gió hú

thổi thốc vào nhau cái gập ghềnh

ừa nhỉ nhưng mà còn nhân ngãi

chả lẽ bóp hầu nhận cổ xuống sông

em đi sao mà chưa ngoái lại

đằng sau lưng toàn một dãy xương rồng

60 năm cuộc đời

ngắn dài cũng chỉ bấy nhiêu thôi ?

có anh số khổ than van mãi

có anh sướng quá suốt năm cười ?

có anh lơ đãng mua vé số

trật hoài nhưng cũng cố cầu vui ?

có anh mong chết cho thoát nợ

có anh đi tàu suốt quên đời ?

ta nhòm sau trước nhòm tất cả

có gì đâu ? mà khổ thân tôi ?

hư ảo vẫn cái trò hư ảo

mù sương lãng đãng hạt mưa rơi ?

 

TỈNH VÀ ĐIÊN

 

còn tiền thời tỉnh

cạn tiền thời điên ?

lý đương nhiên

thằng điên cởi truồng chả ma nào coi

con tỉnh cởi chuồng 

múa sexy phải mua vé chợ trời

chợ đen

thời và thế 

thế và thời

ngồi lỳ giống con gà toi ?

quan làm chủ

dân làm đầy tớ

năm nào cũng bị lũ

con chim đậu 

con chim bay

con trên bầu tròi

con trên nhành cây

con bò kéo xe 

con bò xe kéo

mệt quá chết queo ?

con mèo đực

con mèo cái

đang đêm leo lên nóc nhà

chọc phá cắn nhau

kêu oai oái

trẻ chêt

già chết

chả có ai sống mãi

trừ rắn lột ?

 

TRỞ VỀ

 

có con chim khóc trên rừng sim

tím, lá giữa rừng bịn rịn lìa

cây,  đêm chầy nay đó mai đây

đâu như tảng đá mướt đầy những 

rêu,  thác nước chẩy đều đều năm

tháng,  hoa lan chùm buông cạn chân

non, dẫu cho gan héo đá mòn

nhành cây sim tím vẫn còn thướt

tha,  ta du tử đi qua đi 

lại,  miền đồng bằng cỏ dại lùm 

tre,  một mai mạn ngược sơn khê

ta đi rồi lại lộn về như

xưa, này mái lá giấc trưa còn

đó, tiếng sáo diều bản đó chuyển

qua, một đời ta vẫn là ta

quê cha vẫn đó rừng hoa vẫn

rừng, nay đôi ngả nửa vòng trái 

đất, vẫn quê mình lẩn quất đâu

đây, dù cho trôi trọn kiếp này

kiêp sau xin sẽ làm mây trở 

về

 

CHU VƯƠNG MIỆN