*LKT 42- Nhân Gian (Thơ) Nhà Thơ Lê Kim Thượng (Nha Trang- VN)

 

Nhà Thơ Lê Kim Thượng

 

 

Nhân  Gian   

 

1.

 

Xuân, Hè tiễn biệt Thu, Đông

Bão giông sẽ tạnh... nắng hồng lại sang

Mùa Xuân gõ cửa nhẹ nhàng

Già thêm một tuổi... mang mang lòng buồn

Ước gì mưa biển lên nguồn

Cho tôi về gặp vui buồn tuổi thơ...

Thuyền xa bến mộng, bờ mơ

Ai cho tôi nửa câu thơ... làm chèo?

Dòng sông chung thủy quê nghèo

Qua sông tôi thả gieo neo, nợ nần...

 

 

2. 

 

Bằng Lăng đứng đợi trước sân

Ngàn hoa hé nở, bâng khuâng tím màu

Bốn bề hương bưởi, hương cau

Quyện vào hương lúa... nỗi sầu lãng quên

Mưa chiều... hương đất dậy lên

Thấm vào nỗi nhớ... thắm bền tình quê

Nhà em... quên mất lối về

Xa lòng, xa mặt... lời thề chìm sâu

Đâu đây vọng tiếng Đàn Bầu

Thở than Cung Oán, Cung Sầu tái tê

Giọt đàn thánh thót chiều quê

Tiếng đàn khoan nhặt, đê mê ngọt mềm

Ngồi chờ Quỳnh nở về đêm

Hương xưa tình cũ... êm đềm tương tri

Vẩy tay... giã biệt ra đi

Bóng quê mờ khuất, biệt ly nghẹn ngào

Chia tay chẳng nói lời nào

Bao nhiêu nước mắt chảy vào trong tim...

 

3.    

 

Mắt buồn, hằn vết chân chim

Hết thời rong ruổi... ngồi im héo già

Mình ta, chuốc rượu cho ta

Tri âm, tri kỷ... cách xa phương trời

Quê nhà mờ mịt tăm hơi

Tiếng Thu lay động, lá rơi ngập lòng

Một mình đối ẩm hư không

Chông chênh hư ảnh... chênh chông nắng thềm

Rượu say mắt đỏ, môi mềm

Mong ngày ngắn lại... mong đêm bớt dài

Nửa khuya chờ tiếng chân ai

Chỉ nghe tiếng gió thở dài liu riu

Cửa Sài... gió thổi thiu thiu

Bốn bề tím ngắt, hắt hiu một màu

Lời thơ nức nở trang sầu

Hồn thơ vất vưởng về đâu non ngàn

Nhìn trời... ngửa mặt cười vang

Cho tan nỗi nhớ... cho tàn nỗi say

Cuối đời tay vẫn trắng tay

Nợ đời còn một gánh đầy tả tơi

Biển dâu, dâu biển rối bời

Hết vòng Nhật - Nguyệt... hết đời nhân gian...    

                             

                             Nha Trang, tháng 11. 2017

                             LÊ  KIM  THƯỢNG