*PCC 40- Vợ Bình Thường (Thơ) Phạm Công Chính (NRW-GER)

 

Nhà Thơ Phạm Công Chính

 

Vợ Bình Thường.

 

Vợ bình thường xác thân không nẩy nở

Không ngực đầy, óng mượt phấn son

Tâm hồn ngay thẳng, tay dắt các con

Nhận gian khó cùng dày dạn trước gió

Nhưng nàng biết giúp thương người hoạn nạn

Biết đương đầu với kẻ xàm lả lơi

Biết gánh vác việc công, rạng với đời

Dù có mệt, bận bịu không trách móc!

Vợ bình thường cũng khó rơi lệ khóc

Dẫu gia đình có nhiều việc điêu linh 

Nàng vẫn vui vẻ giữ trọn chữ tình

Đứng bên chồng, cùng con tay nắm chặt

Luôn học hỏi việc đời cần nắm bắt

Biết trân qúy gia đình trong vòng tay

Luôn để ý chồng con dẫu đêm ngày

Chồng vấp ngã, biết nâng dậy cùng nhau....

Vợ bình thường mềm yếu như thân trầu

Biết bám chặt thân cau trong sóng gió

Không dễ dàng rời bỏ dẫu phong ba

Cùng chủ đich không đổi: Ôm cả nhà

Và nàng biết đâu là hạnh phúc thật

Cả hai họ quý thương dẫu chật vật

Nhẫn nhịn nương dè dặt giữ tình yêu

Luôn mỉm cười dù trong cảnh túng thiếu.

Vợ bình thường không kiều diễm, sang kiêu

Nét đẹp chìm trong ánh mắt thương yêu

Luôn ủi an ôm ấp bạn tiêu điều

Lắng nghe nhiều và nói thật nhẹ yêu

Vợ bình thường luôn chăm chút mỗi chiều

Trong nhà ngoài ngõ sạch sẽ ngay hàng

Đơn sơ thanh thoát, nhưng lại sang

Cây hoa, quần áo, nhẹ nhàng tiền nong

Cơm chiều luôn sẵn, có nhiều người trông

Nói năng nhỏ nhẹ cùng hay nhún nhường

Góp ý khi chồng bối rối tơ vương

Mọi việc ấy khi làm vẫn thường cười tươi

Nhưng nàng biết đâu là sắc đẹp thực

Trong dòng đời luôn cần có ý thức

Nắm tay chồng bàn bạc đúng đường đi

Cũng chẳng cần kể công cán điều gì

Vợ bình thường cuộc sống rất bình thường

Bên chồng, bên các con, cùng đàn cháu

Chân lý và niềm tin là vật báu

Ơn Trời ban lộc mãi lâu sau này.....

 

CH2