*TMG 28- Kỷ Niệm Của Tôi Về Ngày Nhà Giáo Việt Nam năm 1990 (Bài Viết) Nhà Văn Trần Mỹ Giống (Nam Định- VN)

 

Nhà Văn Trần Mỹ Giống

 

 

KỶ NIỆM CỦA TÔI VỀ NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM NĂM 1990

 

        Ngày nhà giáo Việt Năm 1990 là một ngày đặc biệt đối với tôi. Đã gần 30 năm qua rồi mà mỗi khi nhớ lại ngày ấy, nước mắt tôi cứ trào ra.

        Những năm 1985 – 1995 là thời gian khốn khó nhất trong cuộc sống của tôi. Vợ chồng tôi đều là cán bộ thư viện mà phải chạy ăn từng bữa nuôi ba con nhỏ. Gian nhà cấp bốn của tôi bị dỡ bỏ để cơ quan lấy mặt bằng xây dựng. Cơ quan, chính quyền không đền bù, không hỗ trợ. Ban ngày các con tôi đi học hoặc vật vờ ngoài đường chờ hết giờ làm việc để vào phòng bố mẹ ngủ trên bàn qua đêm. Hồi đó tôi được mời thỉnh giảng mỗi năm 200 tiết tại Trường Trung học Văn hóa Nghệ thuật tỉnh Hà Nam Ninh. Sáng tôi đạp xe đạp 30 cây số lên thị xã Phủ Lý giảng bài, chiều đạp xe về thành phố Nam Định để tối ra ngã ba Nguyễn Du – Lê Hồng Phong bơm vá xe kiếm thêm mớ rau bát gạo.

        Ngày Nhà giáo Việt Nam, gần chục em học sinh lai nhau từ Phủ Lý về Nam Định chúc mừng thày. Con lớn tôi dẫn các anh chị ra phố gặp tôi. Các em mang hoa chúc mừng và tặng tôi 4 mét vải pô pơ lin trắng may áo. Tôi dở khóc dở cười, không biết ứng xử thế nào. Các em nhìn tôi lặng người đi, rồi tất cả bỗng sôi nổi hoạt bát tranh nhau bơm xe cho khách. Các em vừa giúp tôi bơm vá xe, vừa truyện trò vui vẻ đến 22 giờ mới đèo nhau về Phủ Lý.

        Ngày Nhà giáo Việt Nam năm ấy khắc sâu trong tâm khảm tôi với bao cảm xúc vui buồn không thể nào quên được. Mảnh pô pơ lin may áo đã không còn dùng được, nhưng tấm tình thày trò thì còn mãi trong tôi.

                                                TMG