*TĐ 412- Chùm Thơ Cũ (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

Chùm Thơ Cũ

 

 

TÌNH C- KHƠI LẠI NỖI ĐAU

 

Tình cờ chung một chuyến tàu

Tình cờ ta lại gặp nhau "Ngỡ ngàng "

Em giờ tay dắt con đàn

Còn tôi cô lẻ, lang thang khắp trời

Tình cờ tôi gặp lại người

Mười năm xa cách mừng ơi là mừng

Buồn vui thuở ấy hiện dưng

Tôi- em bốn mắt giọt lưng, giọt đầy

Tình cờ sao giữa chốn nầy

Tình ơi! Tình hỡi, còn say thắm nồng

Ngày xưa sao vội lấy chồng

Bỏ tôi ở lại giữa dòng cô đơn

Đêm về còn lại tiếng đàn

Tiếng ca, tiếng hát em mang đi rồi

Cuộc đời cứ ngỡ cuốn trôi

Bao nhiêu kỷ niệm mình tôi ôm sầu

Tình cờ ta gặp lại nhau

Đời khơi trở lại nỗi đau ngày nào.

 

Thủy Điền

 

 

MUÀ PHƯỢNG ĐI QUA

 

Mau thật nhỉ. Anh ơi ! Mau thật nhỉ

Lại một lần tháng sáu nữa anh ơi

Cây phượng già trước ngõ nở hồng tươi

Tập nhật ký sang trang ghi đôi chữ

Mau thật nhỉ. Anh ơi ! Bao quá khứ

Vẫn còn đây trong quyển nhật ký dầy

Bao kỷ niệm yêu nhau từ thuở ấy

Nỗi vui buồn, hờn giận vẫn còn đây

Phượng mùa nào phượng cũng nở rực cây

Màu đỏ thắm lung linh khoe trong nắng

Sao tình ta cứ âm thầm mờ lặng

Như bóng chiều nghiêng ngã phía đồi xa

Tháng sáu về em lấy nhật ký ra

Ghi trang cuối tình mình đà tan vỡ

Tay vớ cao, chòm chân em bẻ lỡ

Cánh phượng tàn, rồi ấp ủ vào tim

Ngồi buồn hiu nhìn cánh gió im lìm

Và, nước mắt từ từ rưng rưng chảy

Tiếc thương quá cuộc tình đầy ngang trái

Xót thương mình mùa hạ đã đi qua.

 

Thủy Điền

 

V ĐẮNG CUỘC ĐỜI

 

Cạn ly Cà-Phê đen

Mới thắm dần vị đắng

Qua trọn hết đêm trăng

Mới hay tình giả, thật

Lời đầu tiên ngọt mật

Chỉ chót lưỡi, đầu môi

Ly Cà-phê bốc khói

Đắng ! Bỗng chốc lại thôi

Tình hiến dâng gian dối

Đắng ! Suốt cả một đời.

 

Thủy Điền

 

 

HAI NỖI THƯƠNG ĐAU

 

Giờ chỉ còn ngồi nhìn cánh phượng

Cùng ghế buồn nhìn xác hồng rơi

Ngày sắp tàn, mỗi kẻ, mỗi nơi

Nghe buồn lắm. Phải không chim nhỏ?

Sao không hót? Đứng yên một chỗ

Chẳng một lời, chẳng chút xôn xao

Sẻ chia cùng ta chút nỗi đau

Ta là bạn ngày ngày đến lớp

Anh, anh hỡi biết bao giờ họp

Con chim trời chắc sẽ bay xa

Chỉ còn em sáng sớm, chiều tà

Nhìn phượng vĩ rưng rưng nước mắt

Ngày yêu anh, em thường hay nhắc

Sẽ một ngày ta phải xa nhau

Mà vẫn yêu, yêu cuốn, yêu nhào

Để giờ phải một mình ghế đá

Thương anh lắm, thương em nhiều quá

Hai mối sầu, hai nỗi thương đau.

 

Thủy Điền

 

 

NGỒI BUỒN

 

Ngồi buồn nhớ chuyện ngày xưa

Một lần lầm lỡ vẫn chưa nguôi dần

Tức ta sao lắm ngu đần

Tin người quá vội để mang hận sầu

Bao nhiêu lời hứa ban đầu

Giờ tan theo khói, bạc màu bay xa

Người đi bỏ lại tình ta

Một đời đơn lẻ vào ra một mình

Ngồi buồn nghĩ ngợi linh tinh

Hận đời, oán trách cuộc tình chán chê

Ngày xưa ai biết mà dè

Tình yêu bội bạc éo le thế nầy

Ngồi buồn buông thả bàn tay

Xem như đã hết những ngày tuổi xuân

Ngồi buồn tựa vách lệ tuôn

Hồng nhan bạc phận tình trường chông gai

Ngồi buồn biết tỏ cùng ai

Xung quang hạnh phúc, đắng cay riêng mình.

 

Thủy Điền

 

TẠO HÓA LÀ THẾ

                                             

Bình minh, rồi lại hoàng hôn 

Mưa to, rồi chuyển nắng giòn trước sân 

Xuân về, rồi đến hè sang 

Thu đi, đông lại mấy ngàn năm qua

Người ta, vẫn cứ người ta 

Tử - sinh hai chữ có là chi đâu 

Biển xanh luôn chỉ một màu 

Trời cao, mây trắng. Trăng sầu gối đêm 

Đời người muôn vạn nỗi niềm 

Tạo hóa là thế, đừng nên trách hờn. 

 

THỦY ĐIỀN

 

NHƯ LỜI ĐƯA TIỄN

 

Cứ mỗi độ vào đầu tháng chín

Lòng bồi hồi nhớ lại thuở xưa

Mẹ vai gầy quảy nặng gánh dưa

Làm lộ phí cho con đi học

Thấy mẹ cười lòng tôi quặn khúc

Thương thân bà số kiếp long đong

Phận làm trai con cháu Lạc hồng

Phải vấn bước con đường học vấn

Ngày ra đi mẹ tôi có dặn

Cố học hành cho được sướng thân

Để mai nầy giúp nước, cứu dân

Những hình ảnh còn trơ nguyên đó

Con hãy nhớ quê hương còn khó

Dân còn nghèo hậu quả chiến tranh

Chén cơm lưng, chiếc áo chẳng lành

Đừng quên nhé đem lòng ghi khắc

Nhớ từ ấy, lòng càng vững chắc

Dù bây giờ người đã ra đi

Chỉ một lời nho nhỏ, tí ti

Vẫn in đậm trong tôi mãi mãi.

 

Thủy Điền

 

NH SÀI THÀNH « Hòn ngọc Viễn đông »

 

Có ai yêu Việt Nam

Bằng chính người con Việt ?

Có ai xa quê hương

Mà lòng không luyến tiếc ?

Có ai rời quê nhà

Mà chẳng chút nhớ nhung ?

Chỉ có gió, mây, sóng, bão bập bùng

Hay dân tộc khác giồng, khác máu

Còn bao nhiêu, đều là con cháu

Giống Lạc hồng, văn hoá bốn ngàn năm.

Đều biết thương, yêu nước Việt xa xăm

Nơi cắt Rốn, chôn Nhao một thuở

Nơi mẹ cha, anh em, bè nhớ

Nơi họ hàng, giồng tộc, làng quê

Nơi ra đi, còn chốn mà về

Ôi ! Ký ức, một trời kỷ niệm

Có ai đã lên thuyền xa bến ?

Không quay về nhìn lại Viễn đông

Hòn ngọc quý, một thời vang bóng

Đất Sài thành còn mãi trong tâm

Thế giới từng ca ngợi bao năm.

 

Thủy Điền

 

 

 

XÓT XA

 

Ngồi buồn nhớ mẹ, nhớ cha

Trông về quê cũ xót xa cõi lòng

Lá rơi, báo hiệu vào đông

Thương đàn em nhỏ đợi trông bóng người

Đông về, lạnh lắm em ơi !

Cây rừng thấm rét chơi vơi giữa trời

Chim ngàn giấu mõ im hơi

Đồng hoang thảo bạc chẳng lời thở… than !

 

Thủy Điền

 

TÌNH CHA

 

Xa em, sáu chục mùa trăng

Cách con, cũng khoảng năm năm còn gì

Người đi tận chốn biên thùy

Kẻ còn ở lại bám ghỳ quê hương

Hai đầu nỗi nhớ, thương thương

Hẹn ngày đất nước đôi đường liền nhau

Anh về nối lại ngày nào

Cha về bù đấp biết bao cho vừa

Xin em! Nước mắt dừng, thưa

Con ơi! Ngoan dạy, sớm trưa, vâng trình.

 

Thủy Điền

 

KHOẢNG T- SINH

 

Mi trên cây, ta ngồi dưới gốc

Nóc ta tranh, nóc mi chèn lá

Ta xơi cơm, còn mi khẻ quả

Hai chúng ta sống tạm cây đời

Giữa hai mùa nắng hạn, mưa rơi

Đời mi ngắn, ta dài một chút

Mi vô tư, ta thời vinh, nhục

Xót thương cùng, chẳng biết hơn thua

Tựa vào nhau dưới bóng tàng thưa

Người và vật cùng chung số phận

Qui luật sống, thôi đành chấp nhận

Sướng, vui, buồn một khoảng tử- sinh

 

Thủy Điền

 

TÌM KHÔN, LÁNH DẠI

 

Xa quê, đi đó, đi đây

Tìm người, thân bạn, thọ thầy , học cô

Thông thêm Thành thị, xứ mô

Xa bao cái dại, mang vào cái khôn

Không đi, cứ mãi xóm, thôn 

Loanh quanh, lẩn quẩn, cây Gòn trước sân

Biết bao giờ mới thành nhân ?

Biết bao giờ được làm quan « Đầu Làng « ?

 

Thủy Điền

 

TA N NHAU

 

Anh nợ em lời hứa ban đầu

Anh nợ em chiếc nhẩn đeo tay

Anh nợ em hai chiếc áo dài

Nụ hôn thắm trong ngày lễ cưới

Em nợ anh một lần sau cuối

Đi theo chồng, chẳng nói một câu

Em nợ anh lời nói ngọt ngào

Ta sẽ mãi muôn đời, muôn kiếp

Ta nợ nhau trong vòng oan nghiệt

Để một đời lại phải thương đau

Trả nợ nhau, xin hẹn kiếp sau

Chờ em nhé ! Hãy chờ em nhé. 

Ngày 22, tháng 02, năm 2016

 

Thủy Điền

 

VỀ MIỀN TÂY

 

Về Miền Tây ăn gạo trắng, mắm kho

Canh chua cá Lóc, Tép rang màu da đỏ

Uống rượu Đế, nước Dừa và Trà con thỏ

Hút thuốc Rê, miệng nhả khói chữ O

Về Miền Tây, bụng đói chẳng phải vò

Cam, Quýt, Bưởi, Mận, Xoài trơ ra đó

Hãy lấy tay níu cành mà hái trái

Thế là lòng vừa chắc, lại vừa no

Về Miền Tây, vui lắm, bạn khỏi lo

Vùng sông nước một trời đầy thơ mộng

Tình và cảnh chan hòa cùng nhịp sống

Đất và người luôn gợi nhớ, gợi thương

Về Miền Tây, tuy hai tiếng miệt vườn

Nhưng, con gái đẹp ơi…. ơi là đẹp

Nước da trắng, áo bà ba, đầu tóc kẹp

Mũi dọc dừa, duyên dáng lại đoan trang

Về Miền Tây, cứ về thử một lần

Bạn sẽ thấy:  Chân tình miền sông nước...

 

THỦY ĐIỀN

 

MỘT NGÀY KHÔNG CÓ NHAU

 

Một ngày không có anh

Tiết trời như lắng đọng

Đại dương dừng cơn sóng

Vạn vật dìm ngủ quên

Một ngày không có em

Như mùa xuân thiếu hoa

Bình minh vắng tiếng gà

Rừng thu thôi lao xao

Một ngày không có nhau

Không gian dường tê tái

Đôi tim non oằn oại

Đất trời như đảo điên

Một ngày không bình yên

Ngày dài. Ôi ! Vô tận.

 

THỦY ĐIỀN

 

TỪ LÚC EM VỀ

 

Có chi đâu mà vội giận với hờn

Khi câu nói còn lửng lơ chưa dứt

Khi bát nước người mời còn thơm phức

Khi nụ cười chưa thoát khỏi vành môi

Có chi đâu, vội, chẳng nói một lời 

Như hai kẻ, lạ, chưa lần quen biết

Nhìn theo ai mà lòng tôi nuối tiếc

Tiếc cuộc tình đã vĩnh viện từ đây

Lúc em về , ai nào biết, nào hay

Trời sắp đỗ cơn mưa rào táo bạo

Căn gác nhỏ có con tim nhuốm máu

Cuối con đường đang có kẻ khổ đau !

 

 THỦY ĐIỀN

 

VẦNG TRĂNG MUÔN THUỞ 

 

Đêm về ngồi ngắm lên cao

Đốt tàn điếu thuốc đếm Sao nhìn trời

Rồi mang so với cuộc đời

Trăm năm ngắn ngủi lòng ôi! Bùi ngùi

Trăng cao soi sáng khắp trời

Non -  tròn - lại khuyết. Khuyết rồi lại non

Luân phiên Nhật - Nguyệt xoay vòng

Muôn đời tồn tại sáng trong vẫn đầy

 

Còn ta như ánh trăng gầy

Non - tròn - lại khuyết chẳng hoài lối xưa

Đêm về nhìn ánh trăng khuya

Vầng trăng còn đó, lưa thưa bao người

 

THỦY ĐIỀN

 

DƯỚI MÀN ĐÊM 

 

Đêm ngồi vọng lên cao 

Nhìn đoàn tàu xuôi ngược 

Như những vì sao lạc 

Chuyển động giữa màn đêm 

Đêm ngồi tựa bên hiên 

Thấy bóng người vội vã 

Như người ta từng đã 

Về lại sau những ngày 

Đêm ngồi nghe ai khảy 

Cất tiếng hát điệu ru 

Ngỡ như người năm cũ 

Ngày ấy bên cây đàn 

Đêm, ôi ! Sao vô tận 

Vọng, tựa, nghe chán chường 

Những dư âm mơ tưởng 

Đã qua rồi tháng năm. 

 

THỦY ĐIỀN 

 

MONG MỎI MÙA XUÂN 

 

Đêm ngồi nghe gió mát

Thoang thoảng thổi qua lòng

Hai mắt mòn mỏi trông

Mong mùa đông qua vội

Cho mùa xuân tiếp nối

Mang hơi ấm dâng đời

Cho cây cỏ lá hoa

Vươn mình trong nắng mới

Cho cô gái mỉm cười

Khoe duyên đôi má lúm

Khoe mái tóc dài mun

Giữa vườn hoa thắm sắc

Cho đàn em tắm mát

Dưới nắng vàng trên sông

Cho mẹ già nặng gánh

Thôi rét giữa chợ làng

Cho cha già những sáng

Vai vác cuốc lên nương

Không ngại quãng đường trường

Vui bên giòng ngô, sắn.

 

 THỦY ĐIỀN

 

TUỔI XUÂN ĐI QUA

 

Tuổi thơ là những ngày nắng ấm

Nắm tay nhau hát dưới trăng rằm

Thật hồn nhiên, trong trắng ngây thơ

Trong nhí nhỏm gợi ngàn sắc thắm

Rồi mười sáu dịu dàng thầm lặng

Biết mỉm cười duyên dáng trở trăn

Biết trao duyên liếc mắt đưa tình

Biết đưa đón hẹn hò hờn giận

Trong bỗng chốc ái tình vẫy gọi

Tuổi vừa tròn đôi chín hồng môi

Đang trắng trong, biến thành thiếu phụ

Hát ru con, kề gối bạn đời

Hoa mùa xuân thôi hết lả lơi

Quên tình cũ, giờ bên người mới

Tiếng trẻ khóc phút giây chờ đợi

Qua mất rồi tuổi trẻ trong tôi.

 

 THỦY ĐIỀN