*NK 32- Chùm Tứ Tuyệt (2) 24 Năm Xưa Của Nhà Thơ Nguyễn Khôi (Hà Nội- VN)

 

Nhà Thơ Nguyễn Khôi

 

 

Chùm Tứ tuyệt (2) NGUYỄN KHÔI

           24 NĂM XƯA

                 -----

*1- ĐỌC DI CẢO THƠ CHẾ LAN VIÊN

 

Anh tự cho anh là "Thi sĩ thiên tài" không mấy ai hiểu nổi ?

Anh tự lừa anh, tưởng huyễn hoặc được nhiều người

Ngắm trăng mãi nhưng hiểu nào được "Cuội"

Còn một "Thời xa vắng" nhức lòng ai.

 

                 Sài Gòn 5-10-1993

 

*2-CHUYẾN XE

 

Chẳng còn chuyến xe nào để chở anh đâu

Xe vẫn chạy theo mạch đời sôi động

Nguyễn Trãi, Nguyễn Du từng nhọc nhằn khi sống

Còn anh thì "Sám hối" để kiêu đau ?

 

                  Sài gòn 5-10=1993

 

*3-SI BÊ MON

 

Ở xứ mưa, mưa suốt ngày tầm tã

Anh mưa nguồn chớp bể nhớ em xa

Anh tung nắm "si bê mon" lên trời thu óng ả

"Si" rơi rơi trong nắng quái chiều tà.

 

*4- CON NAI

 

Con Nai vàng đẹp nhất xứ Ban Mê

Sớm mai đẹp nó đi vào lò sấy

Ở Hà Nội thịt Nai khô bán chạy

Giòn giã cười hô hố mở lon bia.

 

          Ban Mê Thuột 7-10-1993

 

*5- HÀ NỘI ...VÁY

 

Em ơi, hè này "Hà Nội...váy"

Qua một thời ống túm, quần côn

Chẳng còn sợ Công An rạch quần, xén tóc

Hà Nội ơi mát mẻ, sướng cái ... hôn.

 

           Hà Nội 10-10-1993

 

*6- VIÊNG CHĂN

 

Viêng Chăn cổ ở những nơi chùa cổ

Viêng Chăn Tây : những biệt thự tân kỳ

Xe Nhật xịn, hàng Thái đầy phường phố

Mừng là còn chiếc Váy chửa bay đi.

 

                Lào 1993

 

*7- GỬI NẬM BẠC

 

Nàng về Nậm Bạc cùng ai

Để trăng để gió để ngoài bãi sông

Nhớ thương như chiếc thuyền bồng

Loi thoi vượt lũ Mê Kông tìm nàng

 

                 Lào 1993

 

*8-NHỚ BẠN THƠ

 

Người thơ nằm lại ở Mường La

Đêm đêm độc ẩm với trăng tà

Chao ôi, thi tứ hồn vương vấn

Sương khói bên đèo ngấn lệ sa

 

                 Sơn La 1986

 

*9- VÃNG CẢNH KHIÊM LĂNG

 

Cá vẫn tung tăng, Liễu rủ bờ

Vua ở trong lăng vẫn ngủ...hờ

Năm, sáu đời Vua xoay Đế nghiệp

Dân tình ngụp lặn mãi trong mơ.

 

                    Huế 1993

 

*10- PHỐ CŨ

 

Từ buổi ra đi biệt tháng ngày

Ngày về phố cũ đỉnh đèo mây

Đường yêu như thể đầy gai góc

Mỗi bước chân vấp một dấu giầy.

 

             Sơn La 1993

            NGUYỄN KHÔI