*VCL 33- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Võ Công Liêm (Canada)

 

Nhà Thơ Võ Công Liêm

 

 

  TRĂNG CUỐI NĂM

   gởi: anh chị dtl và tôi.

 

trăng khỏa thân tinh khiết

mỉm nụ nhiệm mầu

trong căn nhà nhỏ

bạc màu sương khói

đông về rờn rợn thao thức nhớ

lớp đá xanh rêu khúc nhạc rền

thềm reo tiếng động xa xưa đó

dung nhan mờ mối ánh trăng trôi

âm vang buồn nghe tiếng thở dài

trên ngọn đồi dựng đứng khúc nam ai

hồn lạc điệu

tóc thả gió

đêm khua thức

mái nghiêng vai

mơ giả sử trăng treo đầu núi nọ

chênh vênh đời một kiếp rong chơi

vàng cánh hạc ngậm sương thủy mặc

vũ trụ nở hoa mây ngàn mắt biếc

sương duỗi thân em dài tay lá ngọc

đêm hiu hắt trăng rũ rượi đôi hàng

tha hương . hề . tha phương

bỗng nhớ thu vằng vặc trăng

khiêu gợi linh hồn lãng tử

đá khóc mướt núi ngậm ngùi

tàn dư nào rụng lá bay

biển giận dữ như núi lửa

hoa gãy gió trong mắt nâu

vườn co vào lá thâu đêm

và . gọi thầm tên giữa trời tháng chạp

mông lung chiều khúc khuỷ cơn mê

lên những bậc cấp bào dư ảnh

nghe như thầm nhủ mòn dị biệt

nỗi nhớ hoàng hôn bạc ly tan

thời gian ru hoài kỷ niệm xưa

tôi . con sông giăng nắng giăng mưa

em . sực nhớ hoang mang sớm tối

giữa mùa trăng mất dấu tà huy

là khi trăng về biệt xứ với hồn đau một thuở xanh xao

trầm mình trong thủy tử nghe như vô hạn một kiếp người

gian nan đứng bóng chiều đã xế . mưa dội bùn đau nhói con tim

trăng về không kịp . mắt môi đã chín . tóc lang thang bay

trăng sóng sánh . trăng trần truồng . trăng đẩm lệ

là khi trăng động tình nhật nguyệt với mây mưa hò hẹn

mây che hồn chao đảo

mưa chịu đời thiệt hơn

đêm động phòng giao tranh

trăng dã man tiền kiếp

 

tôi . đứng giữa đường gió

 

em . mở trăng soi mình ./.

 

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. giữa 12/2017)

 

TÀN PHAI THEO

 

ngọn lửa héo

mùa đông ôm ngực thở

gió lùa khóc đêm sâu

vi lô thổi bạt trí nhớ

nằm ru mộng dở dang đời

những tháng ngày chật chội lũ kiến bò

trăng ngợp hồn thi sĩ dưới chùm hoa dã tưởng

bậc thềm xưa nghe lạnh bước chân về

vườn cỏ . nắng thấp . tràn mi mắt

tự nhủ lòng đau một kiếp nào

ngày bỏ ngõ lộc non xanh lá

điệu kèn thất thanh rít cuối đường

mắt môi ướt tình ta chưa tới

lạ phương trời lạ cả mây trôi

chiều thế kỷ buồn trong mắt ngọc

vàng tuổi thơ bật khóc tình cờ

xoa vào trăng buốt ngọn đêm

trời lộng gió đã vào mây

vai em gầy trái chín ươm

nằm nghe những tàn phai theo

rụng . xuống . đời . nhỏ . lệ . khóc . đau

mưa hối hả chạy ngang miền lục điạ

xin chén cơm chùa độ nhựt kẻ truân chuyên

gỡ rối phân vân ngày nắng dội đêm ưu phiền

bình minh dậy nghe đơm thơm trái chín buổi ban đầu

nhớ một lần trong tay mềm yêu dấu đọng hơi sương

vực thẳm cheo leo giữa triều dâng đá ngậm dưới lòng sâu

em . còn nhớ những sáng mai thức dậy tóc nung trời lộng gió

tôi . ngày lại ngày ôm ấp mộng trăng sao cho tới giờ lâm tử

là thấu đáo cuộc tình chưa chớm nở để theo mây về cội

trong hụt hẫng mưa hất dầm quạnh quẽ cho mặt trời rực cháy

để hồn nâng nhẹ kiếp phù du . nhốt thời gian lại làm con thú dữ

mưa lệ là sương rung là mật ngữ cho núi dựng hồn thương đau

chạy đi thôi . tượng muối đang rình rập ở đằng đẵng xa đó !

trắng xóa màu tóc hóa phôi pha của mảng đời còn lại với phong ba

em . níu hư vô làm nhân chứng cuộc tình

tôi . lịm dần vào âm vang đồng vọng cuối trời

 

trái chín rụng

 

trên dốc đứng ./.

 

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. cuối 12/2017)

 

 MẢNG ĐỜI CÒN LẠI

 

xe khách đến

nơi không bến

con chim vụt bay

đứa trẻ khóc òa

mây mở cửa chờ mưa tới . người đàn bà chít khăn nam bộ

gió ngáp hồn thương đau . người tài xế gục đầu trên tay lái

thức dậy thì hoàng hôn đã rụng xuống cầu

đèo bồng cái thời chó ăn đá gà ăn muối

bên kia đường tiếng kèn còn vung vãi

giữa lòng thành phố trắng . gã mù đàn lục huyền cầm

vô gia cư vô điạ táng . làm thân dã tràng mặt chai mày nám

xưng hùng xưng bá múa gậy tầm vông nửa người nửa ngợm

ngụy quân tử là phường giá áo túi cơm bỏm bẻm dăm ba chữ

những con bò băng qua đường chậm rãi . nhăn răng cười nhai lại

chợ chiều chỉ còn ruồi đậu . con chó mực lang thang buồn thế sự

tôi . mơ là thi sĩ cao bá quát

ngạo với dân gian một tiếng cười

em . là ca kỹ giữa bãi đời lố nhố lăng nhăng

chao ôi ! tình như không có tài như chưa có

thất chí một thời . thất nghiệp một đời . có có không không

tiếng hát nào gõ nhịp trong tôi một chiều tắt nắng ?

xe khách đến

ngồi ghế chờ

vo ve con muỗi

đứa trẻ khóc òa

người đàn bà chít khăn nam bộ . nhai cau trầu thời hậu chiến

thành phố đèn đóm ngổn ngang . ai đó ? lạc tuyến đường chợ nọ

lá mù u bay tả tơi bên tách cà phê đắng đợi xe khách đưa vô nội

làm lính thú đời xưa lọng xanh lọng đỏ dưới sân chầu đội nắng

tôi . nhục mạ tôi biết bao giờ lên xe xuống chó một thời rong chơi

em . khóc đời em cổng trường vôi tím gió táp mưa xan mất tên gọi

bỗng nhiên mây ụp lại

gió húp cạn mặt trời

đường xôn xao rộn tiếng

xe đến không người nái

chẳng có một ma nào

 

tôi . bại hoại thân thể

 

em . một thời liêu trai ./.

 

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. giữa tháng 12/2017)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0