* NTS 1- Hồn Lang Trở Về Âm Giới 50 (Thơ) Nguyễn Thành Sáng (Cần Thơ- VN)

 

Nhà Thơ Nguyễn Thành Sáng

 

 

Hồn Lang Trở Về Âm Giới (50)

 

Lang tiếp bước đi vòng sang ngõ vắng

Tìm không gian để lắng đọng tâm hồn

Cho vơi bớt héo hon loang vầng trán

Phả nét sầu trĩu nặng quả tim đơn!

Đường ít xe mà lòng thì tràn ngập

Chuyện trần gian từng chập sóng đong đưa

Khối thâm tình sớm trưa ngàn ủ ấp

Nghĩa tha nhân xây đắp tự bao giờ 

Từng khuôn mặt thân thương đầy yêu dấu

Từng chuỗi ngày đau đáu vọng trời mây

Từng buổi sáng miệt mài nơi kho báu

Để dụm dành chữ hậu ở tương lai…

Tất cả giờ đây trở thành kỷ niệm

Khiến hồn ma lưu luyến mãi không thôi

Áng phù vân một thời trôi trên biển

Phút chốc rồi tan biến tận xa xôi…

Ta nhớ! Ta buồn! Ta mãi vấn vương!

Bởi chốn ấy nguồn thương còn hiện hữu

Nay âm cảnh chu du, mờ định hướng

Thì làm sao chẳng vướng sợi sầu ưu

Hỡi vầng trăng! Hỡi anh hồn bất diệt

Có nghe chăng thống thiết cõi lòng ta

Ở trên kia cửa nhà, tình thân thiết

Còn nơi nầy da diết một hồn ma!

Đi! Mà bây giờ biết phải đi đâu

Theo ngọn gió bay vào nơi diệu vợi?

Hay xuống nước nằm đợi giữa canh thâu?

Chờ trăng rụng để gào tung nhức nhói!...

“Nỗi niềm buồn đau 

của Hồn Lang”

 

15/10/2016

Nguyễn Thành Sáng

Kommentar schreiben

Kommentare: 0