*TĐA 1- Chùm Thơ Số 1 Của Nhà Thơ Thạch Đà (Cà Mau- VN)

 

Nhà Thơ Thạch Đà

 

 

THẠCH ĐÀ - CHÙM THƠ SỐ 1

 

 

 

ĐÃ ĐI KHÔNG NGOÁI ĐẦU NHÌN LẠI

 

Đã đi không ngoái đầu nhìn lại

Dù con đường phía trước quá dài

Không phải nói phải như ,giá mà …chỉ sống với hiện tại

Dù từng ngày thời gian thăm thẳm trôi

Đang đi không thể dừng lại nữa chừng

Xin nghỉ ngơi dừng lại cuộc chơi

Hành trình đó dù tâm linh hay cuộc đời

Không ai tới đích khi quay lại từ đầu

Nếu không đi đến những mùa vui 

Thì chắc chắn bạn đối diện nỗi buồn

 

NẾU THƯƠNG NHỚ ẤY LÀ THƯƠNG NHỚ GÌ

 

Nếu thương nhớ ấy là thương nhớ gì 

Sao một người vừa quay lưng tưởng như đất trời sụp đổ 

Mình ngồi thương tuổi thanh xuân 

Trong lòng tràn lên bao luyến tiếc

Một người vừa nói lên lời tạm biệt 

Cứ coi như kỷ niệm là giọt nước đã cạn khô dưới ánh mặt trời 

Mình muốn níu giữ một bàn tay đã muốn rời đi 

Người ấy không cần đến mình để đi trong cuộc đời

Cũng đành nói lời chia tay 

Sao ta nhớ con dốc ấy hơn nhớ người xưa 

Thị trấn đẹp như một lời hò hẹn 

Vậy thương nhớ ấy là thương nhớ gì

 

CHÚT TÂM TÌNH VỚI HÀN MẠC TỬ

 

Kỷ niệm 103 năm ngày sinh Hàn Mạc Tử 22/9/1912-22/9/2015

Đồi thi nhân một chiều tôi đến 

Tử nằm đây bao người đẹp nơi đâu?

Trời sinh ra một loài thi sĩ 

Nếm “đau thương” tỏ mặt can trường

Trăng ngà ngọc hay là trăng máu 

Tử ói ra một vũng trăng đằm

Tiếng “đau thương”dưới trời rên rỉ

Còn lại đời một giọng thơ ngân

Trời sinh ra một loài thi sĩ

Đóng đinh trên thập giá đời mình

Tử đang nói hay là thơ đang nói ?

Trong cõi đời hay trong cõi vô minh

 

NHỮNG MÙA THƠ ĐÁP ĐỀN

 

Kính tặng nhà thơ Đỗ Trọng Khơi và Nguyễn Ngọc Hưng

 

Những mùa thơ vượt lên trên số phận

Các anh đang trình diễn trước hóa công

Có những phút yếu long

Tôi vịn các anh mà đứng dậy (*)

Vinh quang không nằm ở giải thưởng

Vinh quang nằm trong lòng bạn đọc

Các anh hòa nhập vào biển văn chương không sợ đánh đắm mất mình

Trời trả cho mùa hoa sau mùa đông khắc nghiệt

Các anh có cùng chung cung mệnh

Các anh vượt lên trên đau thương số kiếp con người

Hạnh phúc đáp đền mùa cây trĩu quả

Trong im lặng lòng mình tôi dõi theo tiếng thơ các anh

(*) phỏng ý thơ Phùng Quán

 

VỚI Ê XÊ NHIN

 

Kỷ niệm 120 năm ngày sinh Ê XÊ NHIN (1895-2015)

Nếu không thành nhà thơ

Tôi trở thành kẻ cướp

Ê Xê Nhin

Từ lúc yêu em anh hóa đàng hoàng

Trước đó anh từng là du đãng 

Ánh mắt ấy ,mái tóc ấy

Thật nhẹ nhàng kéo anh khỏi hoang đàng

« sống không có gì mới 

Nhưng chết chẳng mới hơn »(*)

Giọng thơ đồng quê miền Trung nước Nga

Mà soi rọi vòm trời hoa lệ Ấu Mỹ

Yêu đắm say chết cuồng nhiệt 

Xin mẹ yêu đừng trách đứa con hư

Một đời thơ ngắn ngủi

Dư vị tình đời ngân mãi với thời gian 

Một nước Nga bức bối 

Trước trái tim phóng khoáng 

Tài năng thách đấu với thời gian 

Đâu cần so sánh ngắn –dài già –trẻ

Từ lúc yêu em anh mới nhận ra mình 

Trước đó thơ và anh đều nỗi loạn .

 

Thạch Đà

Kommentar schreiben

Kommentare: 0