*LTH 3- Chùm Thơ Của Tác Giả Lê Thanh Hùng (Bình Thuận- VN)

 

Tác Giả Lê Thanh Hùng

 

 

Hoàng hôn bên cầu Hòa Phú

 

Dấu nắng trên mặt người lấp lóa

Thong thả trôi uẩn khúc chập chờn

Bên song, mái tóc dài buông xỏa

Phủ kín hồn nhiên nét giản đơn

                    *

Như đâu đó một trời hoa mộng

Bên hiên nhà, tím ngắt bâng khuâng ...

Gió lộng, đẩy đưa tà áo mỏng

Biết đâu đời, bao nỗi trầm luân

                    *

Bến sông cuốn nhịp đời hối hả

Dưới chân cầu, vòng sống trôi đi

Chao chác chợ chiều, trên bến cá

Nắng hoàng hôn, gợn sắc kiêu kỳ ...

                    *

Ngày đi, ngày đi, điều lựa chọn

Khép mờ dần theo tuổi hoa trôi

Theo lối cũ, còn ai đưa đón

Đoạn đường quanh, lơi giọng đãi bôi

                    *

Bên song, một mình hong tóc rối

Nghe chiều buông đẫm mộng ngày xanh

Giơ tay với tháng ngày son rỗi

Chỉ thấy chiều tỉ mẩn vờn quanh ...

 

          Lê Thanh Hùng

 

 

Trôi đâu một vầng trăng

 

Lung trăng sáng

Khe ngực xuân thì

Rợn hẹp

Ướp đẫm mặt người

Trọn vẹn

Một vầng trăng

Buông thả then cài

Em

Ngượng ngùng

Mở khép

Rơi vãi làn trăng

Nhòe nhoẹt

Những vết lằn ...

 

          Lê Thanh Hùng

 

Tiếc thương nhau, ngày gặp lại

 

Ta tiếc thương em, hay em tiếc thương ta

Bao hão vọng, rụng rơi dần theo tuổi trẻ

Nhịp thời gian, đắm say, còn rung nhè nhẹ

Có những nẻo đời, đã khuất lấp mờ xa

                          *

Chuyện buồn nào, rồi năm tháng cũng dần qua

Chỉ còn lại, những niềm tươi xanh lấp lánh

Giữa mùa thu vàng, trời giăng giăng sắc lạnh

Em vẫn trẻ trung, trong áo váy nuột nà

                          *

Ta tiếc thương nhau, sao vương vấn thiết tha

Dĩ vãng buông xuôi, những điều ta có thể

Để bây giờ, nuối tiếc ngẩn ngơ như thế

Bừng dậy tiếng lòng, reo rộn rã ngân nga

                           *

Ơi mùa đi trong mắt biếc, xót nồng say

Gặp lại nhau đây, bao nỗi niềm buông thả

Một ngày xưa, sóng sánh rơi theo chiều lá

Đổ ngập sân vườn, trong nắng mới vờn lay ...

 

          Lê Thanh Hùng

             Bình Thuận

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền