*TĐ 5 TR- Qua Rồi Thời Hoa Mộng (Tản Mạn) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

 

Qua Rồi Thời Hoa Mộng

 

(Viết cho Một Người mà tôi kính mến)

 

      Với một trình độ hữu hạn và sự nhận xét khiêm tốn, vì có chút ít năng khiếu về văn chương, tôi không thể lờ qua những cái nổi bật trong cuộc sống. Dù những s việc ấy tốt hay xấu, hay hay dở. Có chăm chú vào nó ta mới rút ra được những kinh nghiệm sống một cách tinh tế hơn.

 

       Qua những năm làm Chủ biên/ Chủ bút trang mạng thơ, văn Thủy Điền- Thivanviệt. de . Tôi có để ý một điều và điều nầy dù thật hay giả thì tôi cũng không nắm vững vì tôi chưa một lần thấy mà chỉ đọc trên thơ ca rồi tự suy diễn và suy nghĩ riêng của mình. Từ sự suy diễn ấy dần hồi nó cuốn lôi tôi vào một cảm giác thật. Rồi từ đó bắt đầu thán phục và trân trọng một mối tình cao đẹp của đôi nhân tình Thi sỹ.

 

 

 Ngã ba sông nước ròng chia hai hướng 

Hoa lục bình tim tím lặng lờ trôi 

Nắng chiều rơi lấp loáng phía bãi bồi 

Đàn cò trắng về đâu chiều nhuộm tím 

 

Áo em bay chập chờn như cánh bướm 

Tuổi mộng mơ thả tóc gió vô tình 

Nụ cười hồn nhiên duyên dáng nữ sinh 

Chân chim sáo tung tăng bên cửa lớp 

 

Ánh mắt em có màu xanh hạnh phúc 

Thả niềm tin cao vút cánh diều bay 

Những lá thư ép chiếc lá thuộc bài 

Nét suy tư gởi theo màu hoa tím 

 

Đường trước mặt đắng cay hay ngọt lịm 

Bước chân đi sao cứ mãi rụt rè 

Mây lang thang còn vướng lại bờ tre 

Có bóng ai thả hồn theo con nước lớn 

 

Một chút nhớ bâng quơ còn lởn vởn 

Con đường quen và ánh mắt ngu ngơ 

Nằm ngủ yên theo năm tháng thờ ơ 

Chút hành trang gom chưa đầy chiếc lá 

 

Thời hoa mộng nghe chừng như hối hả 

Trang thơ  tình màu mực tím chưa phai  

Tuổi xuân trôi theo mùa gió heo may 

Nụ hôn chưa trao vẫn còn là kỷ niệm 

4T

 

        Họ quen nhau- rồi yêu nhau thật đậm đà, tha thiết. Ngỡ sẽ bên nhau suốt trọn một đời. Nhưng định mệnh, đường đời đã chia làm hai lối rẽ, họ phải đành chia tay trong thầm lặng. Thời gian rồi thời gian xa cách mỗi người đều có cuộc sống riêng. Tuy không còn gặp nhau nữa, nhưng họ vẫn tôn trọng một mốt tình hay nói cách khác là tôn trọng mối tình đầu mà suốt gần cả cuộc đời không mệt mõi bằng những bài thơ trữ tình với những Nội dung: Yêu thương, hờn trách. Chỉ hai Nội dung ấy mà người con gái diễn đạt gần cả mấy trăm bài thơ mà chưa hết. Chàng trai cũng thế, dầu không phản xạ lại, nhưng chàng sẵn sàng đón nhận những lời vàng ấy một cách chân tình, dường như chấp nhận những gì nàng đã trút hết những nỗi thương đau thầm kín về mình.

 

 

 Đã mười năm không gặp 

Từ khi tôi lấy chồng 

Cách trở một dòng sông 

Phố xưa nhiều trăn trở 

Bước chân đi bở ngỡ 

Hoa phượng đỏ mùa hè 

Ru buồn khúc nhạc ve 

Hạ về màu mắt nhớ 

Trong cái rét đầu đông 

Vòng tay chưa đủ ấm 

Có ánh mắt nhìn theo 

Khi tôi rời phố vắng 

Mười năm rồi cách biệt 

Đã dừng bước chân hoang 

Người bóng chim tăm cá 

Tôi nghe lòng bâng khuâng 

Mười năm rồi gặp lại 

Tôi vẫn buồn như xưa 

Giờ tay bồng tay dắt 

Ngoài trời lất phất mưa 

Mười năm rồi có lẽ 

Chưa thấy được niềm vui 

Dấu buồn còn đâu đó 

Lời nghẹn ở đầu môi 

Mười năm chưa quên được 

Bài thánh ca mùa đông 

Mười năm tôi biết khổ 

Nên tình có như không!

4T

 

      Năm dài- nối tiếp năm dài, có lẽ hai quả tim yêu cũng dùng dằng đau lắm. Nhưng tất cà đã an bày. Tôi nghĩ trong cơn đau ấy có kẻ đã chịu đựng và kiềm chế được, còn có người không can đảm phải ngã ngựa buông xuôi và lụy dần theo tiếng thời gian trong nghẹn ngào và đau xót.

 

      Chuyện đời y như Hàn Mạc Tử và Mộng Cầm nghe mà tuôn rơi dòng nước mắt. Yêu thơ rồi yêu người, hai tình yêu bất diệt dễ làm cho người ta đi đến chỗ si tình mà không hề hay biết. Bỡi thế câu chuyện trên cũng là như thế đó.

 

      Dù bây giờ chàng đã ra đi, người Thi sỹ bỏ lại trần gian lắm nhiều nuối tiếc, bỏ lại sau lưng cả một quá khứ đau buồn. Và, có lẽ thế gian nầy sẽ ngưng đi những tiếng thở dài trong đêm vắng. Nhưng không ! Ngược lại nó càng mãnh liệt hơn khi người con gái đã mất đi cái bóng dáng trong mơ của cuộc đời mình. Những động lực ấy chắc chắn sẽ làm cho nguồn thơ của nàng càng ngày càng hấp dẫn hơn qua những bài thơ như „Khóc Ngưi Xưa„ Rất là thương hại vô cùng.

 

 

 Sao người nở bỏ ra đi 

Để cho nước mắt tràn mi lăn dài 

Chuyện đời quả thật lắm khi...

Tình còn nguyên vẹn cớ gì phải xa !

Trời còn đày đọa đôi ta 

Cách xa chưa đủ, nay đà biệt ly 

Bây giờ phải tiễn người đi 

Đắng cay ai biết, sầu bi ai lường!

Một người khóc, một người thương 

Bao giờ gặp mặt...đoạn trường làm sao! 

Họa là trong giấc chiêm bao 

Nhìn nhau biết có...tình đau cở nào!!!

Đêm nay lạc một vì sao 

Niết Bàn rộng mở, đón chào người sang 

Xin đừng tiếc nuối lang thang 

Hãy quên tất cả, dương gian muộn phiền.

4T

 

Thủy Điền

28-01-2018

 

 

 

 

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0