*TĐ 44- Chùm Thơ Số 1 Của Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

 

CHIỀU MƯA PHỐ 

 

Chiều mưa phố con đường dài vắng khách

Hàng me già lặng lẽ đứng im hơi

Chỉ mình ta đang lạc lõng giữa trời

Chiếc ô mỏng gió lùa trơ mái tóc

Chiều mưa phố ta thèm ngồi bên góc

Ăn ly chè, uống tạm cốc trà thơm

Ngồi bên ai nhìn ngắm giọt nước buồn

Đang lẫy nhẫy tung tăng trên đường phố

Chiều mưa phố một mình ta thả bộ

Lạnh rét người ướt đẫm cả châu thân

Chiếc áo len hở ngực thấm lưng trần

Vẫn ao ước một bàn tay sưởi ấm

Chiều mưa phố ta đi trong thầm lặng

Chẳng một lời mặc gió thổi vi vu

Chẳng thèm nhìn giọt nước gợi lời ru

Cứ cấm cúi qua từng con phố nhỏ

Chiều mưa phố ai nhìn cô áo đỏ

Chắc thương thầm số phận quá lẻ loi

Giữa cơn mưa thiếu vắng một bóng người

Đi bên cạnh lau nhanh từng giọt nước.

Chiều mưa phố mùa nầy vào năm trước

Có hai người qua phố cũng mưa rơi

Tay bên tay miệng luôn nở nụ cười

Trông ấm áp và tràn đầy hạnh phúc.

 

THỦY ĐIỀN

( Đức ) 

 

GƯƠNG SẦU

 

Ta đang khóc

Hay trời đang đổ lệ

Mà giọt hồng đang đẫm ướt lê thê

Ta đang buồn

Hay trời đang u ám

Mà tối đen một khoảng rộng quanh mình

Ta đang dỗi

Hay trời đang giông tố

Mà ngoài khơi đang cuồn cuộn sóng to

Ta đang ghét

Hay trời đang sấm sét

Mà bên hiên bão nổi cuồng phong

Ta đang hận

Hay trời lên cơn dữ

Mà gầm gừ như xé nát không gian

Ta chẳng hiểu

Những điều trên có phải

Mà sao ta cứ buồn tủi đêm ngày

Mà sao ta chẳng giây phút vui say

Cứ ảm đạm như một vầng mây xám. 

 

THỦY ĐIỀN

( Đức )

 

BỒI HỒI 

 

Rưng nước mắt chia tay bạn cũ

Nhìn Phượng hồng rơi đỏ trên sân

Tôi và anh dạo cuối một lần

Ôn lại nốt những gì quá khứ

Ngày mai đây lên đường viễn xứ

Biết bao giờ gặp lại được anh

Qua những năm ta liền bên cạnh

Giờ xa rồi như xác Phượng bay

Cứ mỗi độ Hè về. Ve gọi

Lòng nhớ anh không khỏi bồi hồi

Bước chân đi muôn ngàn, vạn lối

Kỷ niệm còn mãi mãi trong tôi.

 

 THỦY ĐIÊN

( Đức )

 

TUỔI XUÂN ĐI QUA

 

Tuổi thơ là những ngày nắng ấm

Nắm tay nhau hát dưới trăng rằm

Thật hồn nhiên, trong trắng ngây thơ

Trong nhí nhỏm gợi ngàn sắc thắm

Rồi mười sáu dịu dàng thầm lặng

Biết mỉm cười duyên dáng trở trăn

Biết trao duyên liếc mắt đưa tình

Biết đưa đón hẹn hò hờn giận

Trong bỗng chốc ái tình vẫy gọi

Tuổi vừa tròn đôi chín hồng môi

Đang trắng trong, biến thành thiếu phụ

Hát ru con, kề gối bạn đời

Hoa mùa xuân thôi hết lả lơi

Quên tình cũ, giờ bên người mới

Tiếng trẻ khóc phút giây chờ đợi

Qua mất rồi tuổi trẻ trong tôi.

 

 THỦY ĐIỀN

( Đức ) 

 

DƯỚI MÀN ĐÊM 

 

Đêm ngồi vọng lên cao 

Nhìn đoàn tàu xuôi ngược 

Như những vì sao lạc 

Chuyển động giữa màn đêm 

Đêm ngồi tựa bên hiên 

Thấy bóng người vội vã 

Như người ta từng đã 

Về lại sau những ngày 

Đêm ngồi nghe ai khảy 

Cất tiếng hát điệu ru 

Ngỡ như người năm cũ 

Ngày ấy bên cây đàn 

Đêm, ôi ! Sao vô tận 

Vọng, tựa, nghe chán chường 

Những dư âm mơ tưởng 

Đã qua rồi tháng năm.

 

( THỦY ĐIỀN )

 

VỊ ĐẮNG CUỘC ĐỜI

 

Cạn ly cà phê đen

Mới thấm dần vị đắng

Qua trọn hết đêm trăng

Mới hay tình giả, thật

Lời đầu tiên ngọt mật

Chỉ chót lưỡi, đầu môi

Ly cà phê bốc khói

Đắng ! Bỗng chốc lại thôi

Tình hiến dâng gian dối

Đắng ! Suốt cả một đời !

  

THỦY ĐIỀN

( Đức )

 

VẦNG TRĂNG MUÔN THUỞ 

 

Đêm về ngồi ngắm lên cao

Đốt tàn điếu thuốc đếm Sao nhìn trời

Rồi mang so với cuộc đời

Trăm năm ngắn ngủi lòng ôi! Bùi ngùi

Trăng cao soi sáng khắp trời

Non -  tròn - lại khuyết. Khuyết rồi lại non

Luân phiên Nhật - Nguyệt xoay vòng

Muôn đời tồn tại sáng trong vẫn đầy

 

Còn ta như ánh trăng gầy

Non - tròn - lại khuyết chẳng hoài lối xưa

Đêm về nhìn ánh trăng khuya

Vầng trăng còn đó, lưa thưa bao người

 

THỦY ĐIỀN

( Đức )

 

MÙA PHƯỢNG ĐI QUA

 

Mau thật nhỉ. Anh ơi ! Mau thật nhỉ

Lại một lần tháng sáu nữa anh ơi

Cây phượng già trước ngõ nở hồng tươi

Tập nhật ký sang trang ghi đôi chữ

Mau thật nhỉ. Anh ơi ! Bao quá khứ

Vẫn còn đây trong quyển nhật ký dầy

Bao kỷ niệm yêu nhau từ thuở ấy

Nỗi vui buồn, hờn giận vẫn còn đây

Phượng mùa nào phượng cũng nở rực cây

Màu đỏ thắm lung linh khoe trong nắng

Sao tình ta cứ âm thầm mờ lặng

Như bóng chiều nghiêng ngả phía đồi xa

Tháng sáu về em lấy nhật ký ra

Ghi trang cuối tình mình đà tan vỡ

Tay vớ cao, chòm chân em bẻ lỡ

Cánh phượng tàn, rồi ấp ủ vào tim

Ngồi buồn hiu nhìn cánh gió im lìm

Và, nước mắt từ từ rưng rưng chảy

Tiếc thương quá cuộc tình đầy ngang trái

Xót thương mình mùa hạ đã đi qua. 

 

THỦY ĐIỀN

( Đức )

Kommentar schreiben

Kommentare: 0