*TĐ 47- Chùm Thơ Số 2 Của Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

 

Chùm Thơ Số 2 Của Thủy Điền

 

LÒNG ĐAU NHƯ CUỘN TƠ VÒ

 

Trong thầm lặng, tôi yêu em từng phút

Giữa phồn hoa em là kẻ hững hờ

Lòng tôi đau như rối cuộn tơ vò

Nửa còn sống, nửa như đang sắp chết

Tôi vì em ngày, đêm nghe mệt mỏi

Em miệng cười, sung sướng thật vô tư

Tuần hoàn tôi như một quả chuối nhừ

Miệng muốn nói, nhưng lòng không cho nói

Tôi yêu em xác gầy. Ôi ! Tội lỗi

Người yêu người, mà chẳng được người yêu

Tình đơn phương để chấp nhận đủ điều

Miệng muốn nói, nhưng hồn luôn bối rối

Trên biển mặn tôi là người chết đuối

Em là thuyền, ngoảnh mặt lướt Đại dương.

 

 

THỦY ĐIỀN

( Đức ) 

 

VỀ MIỀN TÂY

 

Về Miền Tây ăn gạo trắng, mắm kho

Canh chua cá Lóc, Tép rang màu da đỏ

Uống rượu Đế, nước Dừa và Trà con thỏ

Hút thuốc Rê, miệng nhả khói chữ O

Về Miền Tây, bụng đói chẳng phải vò

Cam, Quýt, Bưởi, Mận, Xoài trơ ra đó

Hãy lấy tay níu cành mà hái trái

Thế là lòng vừa chắc, lại vừa no

Về Miền Tây, vui lắm, bạn khỏi lo

Vùng sông nước một trời đầy thơ mộng

Tình và cảnh chan hòa cùng nhịp sống

Đất và người luôn gợi nhớ, gợi thương

Về Miền Tây, tuy hai tiếng miệt vườn

Nhưng, con gái đẹp ơi…. ơi là đẹp

Nước da trắng, áo bà ba, đầu tóc kẹp

Mũi dọc dừa, duyên dáng lại đoan trang

Về Miền Tây, cứ về thử một lần

Bạn sẽ thấy:  Chân tình miền sông nước...

 

THỦY ĐIỀN

(  Đức ) 

 

TỪ LÚC EM VỀ

 

Có chi đâu mà vội giận với hờn

Khi câu nói còn lửng lơ chưa dứt

Khi bát nước người mời còn thơm phức

Khi nụ cười chưa thoát khỏi vành môi

Có chi đâu, vội, chẳng nói một lời 

Như hai kẻ, lạ, chưa lần quen biết

Nhìn theo ai mà lòng tôi nuối tiếc

Tiếc cuộc tình đã vĩnh viện từ đây

Lúc em về , ai nào biết, nào hay

Trời sắp đỗ cơn mưa rào táo bạo

Căn gác nhỏ có con tim nhuốm máu

Cuối con đường đang có kẻ khổ đau !

 

 THỦY ĐIỀN

(  Đức )

 

MỘT NGÀY KHÔNG CÓ NHAU

 

Một ngày không có anh

Tiết trời như lắng đọng

Đại dương dừng cơn sóng

Vạn vật dìm ngủ quên

Một ngày không có em

Như mùa xuân thiếu hoa

Bình minh vắng tiếng gà

Rừng thu thôi lao xao

Một ngày không có nhau

Không gian dường tê tái

Đôi tim non oằn oại

Đất trời như đảo điên

Một ngày không bình yên

Ngày dài. Ôi ! Vô tận.

 

THỦY ĐIỀN

( Đức )

 

MONG MỎI MÙA XUÂN 

 

Đêm ngồi nghe gió mát

Thoang thoảng thổi qua lòng

Hai mắt mòn mỏi trông

Mong mùa đông qua vội

Cho mùa xuân tiếp nối

Mang hơi ấm dâng đời

Cho cây cỏ lá hoa

Vươn mình trong nắng mới

Cho cô gái mỉm cười

Khoe duyên đôi má lúm

Khoe mái tóc dài mun

Giữa vườn hoa thắm sắc

Cho đàn em tắm mát

Dưới nắng vàng trên sông

Cho mẹ già nặng gánh

Thôi rét giữa chợ làng

Cho cha già những sáng

Vai vác cuốc lên nương

Không ngại quãng đường trường

Vui bên giòng ngô, sắn.

 

 THỦY ĐIỀN

( Đức )

 

DÒNG HƯƠNG GIANG

 

Chiều dọc dòng Hương Giang

Giao du làn gió mát

Trời đất rộng thênh thang

Lúa vờn xanh bát ngát

Hương cỏ dại chạnh lòng

Hương Giang thuyền xuôi, ngược

Bao khách lạ qua sông

Hàng điệp buồn in bóng

Xác phượng đỏ theo dòng

Cầu Trường Tiền lượn sóng

Nối nhịp nỗi chờ mong.

 

Thủy Điền

(Đức)

 

TẠM BIỆT MÙA ĐÔNG

 

Những ngày cuối đông

Gió thổi xuyên lòng

Nghe sao man mác

Cảnh trời trắng trong

Trời sắp tàn đông

Dư âm tuyết trắng

Dần dà theo nắng

Qua ngõ về sông

Xa xa cánh đồng

Nhấp nhô xanh xanh

Thảo non tung cánh

Chào đón mùa xuân

Những bông hoa hồng

Những bông hoa đỏ

Bắt đầu chớm nở

Tạm biệt mùa đông. 

 

THỦY ĐIỀN

( Đức ) 

 

CHIỀU HOANG XÓM NHỎ

 

Gió nhè nhẹ phất phơ ngọn cỏ

Ta tựa mình ngồi ngắm chiều hoang

Giữa không trung bên cánh đồng vàng

Nhặt hoa cỏ anh trao từ đó

Hoa cỏ dại ngát hương đồng nội

Hoàng hôn chìm anh nắm tay em

Rồi khẽ nói yêu em ! Có vội 

Em lặng người chẳng nói cùng tôi

Khói lam chiều kìa anh ! Khắp lối 

Mặt trời hồng ửng đỏ chân mây

Em e thẹn và đền anh đấy

Tay ôm choàng, thốt tiếng anh ơi

Rằng ! Em đang giây phút bồi hồi

Cỏ cũng thế, ngát ngơ ngừng thở

Mây cũng thế dừng bay trước gió

Đứng lặng nhìn hai kẻ yêu nhau.

 

 THỦY ĐIỀN

( Đức )

 

 

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0