*NTS 11- Hồn Lang Trở Về Âm Giới 60 (Thơ) Nhà Thơ Nguyễn Thành Sáng (Cần Thơ- VN)

 

Nhà Thơ Nguyễn Thành Sáng

 

 

Hồn Lang Trở Về Âm Giới (60)

 

Nương tử ơi! Anh đã về rồi đây

Em có thấy? có hay không? tình hỡi!

Vậy mà sao mọi nơi như trống trải

Chỉ khung mờ lam khói lững lờ trôi!...

Hồn Lang! Hồn Lang của em đây mà

Nghe tiếng gió từ xa văng vẳng vọng

Một cái gì khuấy động quả tim ma

Bên suối vắng chiều tà đơn chiếc bóng

Em vội vã quay về cung mộng thắm

Gặp lại chàng, mừng lắm đó chàng ơi

Đừng đi nữa để rồi thêm trĩu nặng

Khối vạn sầu, hụt hẫng quạnh chơi vơi!…

Đừng buồn nữa, nương ơi! đừng buồn nữa

Đã qua rồi nỗi khổ rẽ ly tan

Anh trở lại cung đàn như vạn thuở

Mãi nghìn năm ánh tỏ trải trời xanh!

Kể từ nay em không còn thui thủi

Cảnh lẻ loi, bóng tối phủ bao trùm

Niềm héo hắt, lạnh lùng không tiếng nói

Chỉ biếc sầu vời vợi ngóng không trung…

Em nhớ thương chàng dạ tái tê

Ngày đêm khắc khoải điệp lê thê

Chẳng cam lòng chịu Uyên xa bạn

Đếm bóng thời gian đợi bậu về

Âm thầm lặn lội đến trần gian

Quyết chí mong tìm gặp được Lang

Cát bụi phong sương dầy khắp nẻo

Tím, nâu, trắng, xám…dính vào thân

Thiếp cũng hiện lên một kiếp người

Nhưng hoài vương vấn mộng hồn trôi

Cuộc đời như thể treo trên sóng

Từng chập đong đưa, bọt rã rời…

Rồi ánh hoàng hôn dần chuyển đến

Tuổi đời năm tháng điểm thêm sương

Không gian vắng lặng mờ mây xám

Bốn phía đâu đây chỉ có buồn

Em gửi tấc lòng nơi cánh thơ

Tìm vơi nhạt nhẽo với sầu lơ

Thả niềm quạnh quẽ theo mây gió

Kết ảo làm vui, bớt thẫn thờ

Ngày kia, ai đó giống như chàng

Vút tận hồn thơ rải ánh vàng

Xúc động, tim em ngàn nhịp đập

Nên cùng kết nghĩa dưới trăng thanh

Phù vân khoảnh khắc cũng qua mau

Vương vấn bao thu, khoé lệ trào

Bến nước, con thuyền chầm chậm lướt

Lững lờ năm tháng, gió lao xao…

Em lìa cõi thế buổi hừng đông

Để lại dương gian một đoá hồng

Hạnh phúc, cửa nhà no đủ ấm

Yên lòng vĩnh biệt một dòng sông

Xin chàng tha hết lỗi cho em

Chẳng chịu nghe anh, lặn lội tìm

Để phải một đời ôm tuyết lạnh

Ủ ê, buốt giá, tím con tim…

Anh cũng như em trở lại trần

Cả đời cứ mãi dạ bâng khuâng

Dư hương dĩ vãng từ xa thẳm

Cứ quấn hồn anh kéo đỉnh tầng

Để sầu, để nhớ cái xa xôi

Mà chẳng nói lên được ý lời

Phảng phất, vật vờ như mộng mị

Con thuyền lư lắc, giữa trùng khơi

Anh trải vào thơ suối ngọt dòng

Khi thì êm ả mát vầng đông

Lúc cuồng sóng dậy trời mưa bão

Khuây khoả niềm đau nghẹn tấc lòng…

Rồi chiều hôm ấy dưới khung trời

Sương phụ héo sầu, thả mộng trôi

Ngọc khiết, băng thanh hồn trải giấy

Giọt lòng tráng lệ ửng cung ngôi

Rất giống như em một mảnh tình

Vì yêu xem nhẹ tấm thân mình

Vai đây, anh hãy kề mà dựa

Cho bớt mỏi mê ghị níu hình

Anh cảm, anh thương, kết mộng hồn

Ấm lòng hiu quạnh buổi hoàng hôn

Thời gian lặng lẽ tình sâu nặng

Giữa cõi không trung rực ảnh tròn

Người ấy bỏ anh buổi sáng buồn

Về nơi sâu thẳm vạn hồi chuông

Anh đau, anh nhớ, anh thương tiếc

Nào kéo được đâu một ánh hồng…

Thì ra người đó chính là em

Thương nhớ, tìm anh, nối mảnh thuyền

Nhưng sóng trùng dương, bầu diệu vợi

Tay chèo chẳng tới, lạc truân chuyên…

Đừng khóc! Nương ơi! Đừng khóc nữa

Chia ly, tan tác đã qua rồi

Từ đây vạn kỷ nơi âm cảnh

Mãi mãi cùng nhau trọn kiếp đời!

          “Hồn Lang sum họp 

             với Hồn Nương”

                     

                     -HẾT-

                                   25/10/2016

                            Nguyễn Thành Sáng

Kommentar schreiben

Kommentare: 0