*VCL 9- Hoa Vỡ (Thơ) Nhà Thơ Võ Công Liêm (Canada)

 

Nhà Thơ Võ Công Liêm

 

         

 HOA VỠ*

 

rừng đợi vàng thu mây gió hú

biển xưa tình đó mãi đời nhau

một phút phiêu bồng ôm đất mẹ

nằm trong đơn chiếc dấu yêu ơi

hoa vỡ

mùa xuân muôn thuở đó

chạnh lòng

thương nhớ cố nhân xưa

không còn chi ngoài những cánh hoa lá khép

nước mắt mưa chảy dài trên đôi má tuổi thơ ngây

bình minh dậy vung tay trời kỷ niệm buổi hôm nào

và . từng bước âm thầm nghe vọng động kiếp phù hư

mưa có tràn mi mắt ướt

gió ngậm hồn một cõi đi về

đưa người không đưa sang sông

nghe như tiếng sóng vỗ trong hồn

đôi tay gầy guộc mò lên phiếm

lòng quặng đau thêm một biển tình

rừng bỏ ngõ nghe mưa về cuối bãi

chốn biên khu vẫn nhớ nhung hoài

xin khất lại một mai về lối cũ

ngâm chén lưu linh với trời đế thích

hoa vỡ chạnh lòng thời ấp mộng ủ

đến bây giờ hoa đã hóa hư vô

nêu hạ xuống trên đỉnh trời gió hú buốt mắt nghìn xưa

sáng mái đường cong ngoài hiên mưa ngất lạnh riềm mi

bốn cửa thành em đi qua cùng bầy chim én lượn nhớ không ?

khúc giao tình tôi . nhoẻn nụ nhiệm mầu

thành phố nhen lên ngọn lửa đón ta về với trời thiên thu

những chuyến xe thức dậy lòng đầy sao rơi bất tận

chỉ còn lại mùa đông dẫy chết trên mỗi bực thềm hứng lá

và . mùa xuân hoa vỡ lên những nhánh sông trôi tưởng như hụt hẫng

đe dọa linh hồn lạc thú giữa trần gian đẩm lệ sầu thương nhớ

 

thôi! hãy về

cùng tiếng hát

xa xưa đó ./.

 

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. cuối 2/2018)


* Mượn lời nhạc của Nguyễn VănĐông (1932-2018)
 

 

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0