*TĐ 11 TR- Chưa Ăn Mà Lại Tính Tiền (Tản mạn) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

 

   Chưa Ăn Mà Lại Tính Tiền

 

 

       Khi chia tay cô nàng "Dễ chết " xong. Trên đường về nhà, hắn thò đầu ra phía trước hỏi?

-Cậu ơi ! Mấy con quỷ "Thịt sống " nầy ghê thật hả cậu, ta chỉ vu vơ một câu mà ả đi theo mình đến cùng, có khi về tận đến nhà.

-Ừ, bây giờ quỷ quái lắm cháu ơi. Chúng tưởng bọn Việt kiều như cháu khát...... đàn bà, rồi sanh ra ngu đần lắm.

-Biết thế, mà sao cậu còn thốt ra những lời ấy chi vậy.

-Thì vui, rồi sơ ý. Ai ngờ ! Mà cũng xui, gặp con quỷ cái nầy lì lợm thật.

-Chu cha, nó mà theo về đến nhà, chắc con vợ cháu nó phá sập nhà cậu quá.

-Trong cái xui xẻo, nó cũng có cái hên. Thôi bỏ qua chuyện nầy đi cháu, để ta về, khi vào nhà hai gương mặt sẽ tan đi những nét xanh xao.

 

      Vào mùa hạ năm 201....hắn cùng vợ và con về Việt nam du lịch, sẵn dịp thăm vài người thân còn sót lại và tạm nghỉ nhà ông cậu vợ. Nói chung mỗi lần về Việt nam, lần nào vợ hắn cũng biết điều, không cấm đoán hắn vì cả, cứ đề cho hắn tự do thỏa thích, ngao du cùng ông cậu. Vì hắn là người lúc nào cũng tạo niềm tin với vợ và được vợ tin cẩn khá nhiều.

 

      Một hôm hắn và ông cậu đi Sài gòn về ghé Cần Thơ vào quán Karaoke vui vẻ. Nơi đây hắn được các cô trẻ, nhí đón tiếp rất nồng hậu bằng những ly bia lạnh, chìu chuộng đủ thứ với những lời lẽ êm diu, ngọt ngào. Có nghĩa là hắn hiện tại là ông vua con chỉ ngồi hả miệng, ăn còn lại bao nhiêu thì có em út lo hết từ A-Z như lau miệng, đút mồi v.v...đến khi nào hắn bảo ngưng thì thôi. Sau buổi Karaoke sắp tàn cô ta xề đến gần nhìn hắn rồi nói.

-Anh giàu thật, đeo vàng đỏ tay.

-Giàu đâu mà giàu, đồ anh mượn không đó, về Việt nam đeo cho le chơi vài ba bữa xong là phải trả lại hết.

-Ai rảnh mà mang vàng cho anh mượn. Sạo.

-Có người cho mượn mới hay chứ.

-Mà thôi, mượn hay của anh cũng không thành vấn đề. Nhưng em thấy chiếc lắc đeo tay của anh quá dài, không đẹp, phải chi ngắn một chút thì nhìn rất là tuyệt, đúng mẩu một thanh niên.

-Phải hôn? Hay là muốn gì đây.

-Em chỉ góp ý kiến thế thôi.

Ông cậu xoay ngang vọt miệng

-Thôi nếu dài, mầy ngắt cho cổ vài khoanh đi là nhìn đẹp ngay và cổ sẽ chìu mầy đến cùng , chớ có gì đâu mà vòng vo mãi.

Hắn không nói, cười cười, cô ta ngỡ dường như chấp nhận.

-Cậu anh nói đúng đó, nếu anh muốn em sẽ chìu anh đến cùng và xin anh đừng cho em là hạng nầy, hạng nọ nhé. Bỡi em xung phong là vì em rất quí anh.

Hắn cũng cười cười và bảo: 

-Dạ ! Cám ơn lòng tốt của em, Nhưng hôm khác đi nhé, hôm nay anh phải về ngay vì phải bận rộn một vài việc. Em thông cảm cho anh nhá.

-Thôi nếu bận việc cứ về, tùy anh.

 

      Trả tiền xong, ra về. Trên đường từ quán Karoke- về nhà khỏang 12 cây số. Hai cậu cháu no say, thanh thản chạy, vừa nói vui, vừa hứng mát. Bỗng dưng hắn nhìn về phía sau thấy cô nàng chạy nối đuôi theo. Hắn hỏi ông cậu?

-Sao con nhỏ chung bàn vừa rồi theo chân mình miết vậy cậu.

-Bậy bạ mầy, người ta có công việc riêng của người ta thì người ta đi, chớ ai theo mình làm gì.

Tiếng kèn "Tin-tin " qua mặt cái vù, tay phất phất như báo hiệu xe sau dừng lại. Hắn hết hồn, có chuyện gì nữa đây. Cậu hắn đành dừng chiếc Honda Lại và hỏi?

-Cô còn cần gì ở chúng tôi?

-Vừa rồi anh hứa sẽ ngắt cho em vài khoanh, bộ anh quên rồi sao?

-Anh hứa em hồi nào, cậu anh chỉ nói chơi cho vui trong bàn tiệc vậy thôi. Em biết chứ, chiếc lắc nầy là của hồi môn của ba anh, trước khi chết ông ta tặng cho anh và bảo rằng nếu bán đi hay làm khác hơn ông sẽ hiện hồn về bẻ cổ anh liền đó em.

-Ai biết đâu, có lẽ em nghe lộn và hiểu nhầm. Ngỡ anh sẽ ngắt cho em vài khoanh làm kỷ niệm, sợ anh quên, nên em phải bỏ công chạy theo gần 6-7 cây số để nhắc nhở. Thôi chào hai anh nhé. Bay bay.

 

      Thôi, cô nương ơi ! Cô nương, làm ơn, làm phước biến giùm con đi. Hú hồn, hú vía "Chưa ăn cơm mà người ta lại tính tiền "

 

Thủy Điền

11-03-2018

Kommentar schreiben

Kommentare: 0