*TĐ 84- Chùm Thơ Số 10 Của Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

 

TÌNH VẪN ĐỢI CHỜ

               

           -  Thân Tặng người bạn cùng quê

 

Bốn lăm năm chuyện tình

Khổ đau và câm lặng

Dẫu người đã xa xăm

Nhưng vẫn giữ niềm tin

Bốn lăm năm thầm kín

Chờ đợi một bóng hình

Thế mà ngày hội ngộ

Người ấy vẫn lặng thinh

Tiếc thương một cuộc tình

Trao nhằm, không đúng chỗ

Cả một đời lỡ cỡ

Ân hận đến trăm năm

Giận người nơi vạn dặm

Mượn bút mực, vần thơ

Thì thầm lời nho nhỏ

Tình vẫn mãi đợi chờ.

 

THỦY ĐIỀN

( Đức )

 

ĐƯỜNG CHIỀU NGẢ BÓNG

 

Ngày qua mau, đường chiều bóng ngả

Chú mục đồng báo hiệu hoàng hôn 

Con trâu già lần gót về thôn 

Đôi tri kỷ dần qua ngõ vắng 

Trời hoàng hôn, mặt trời tắt lặng 

Đường về thôn khói tỏa, cơm chiều 

Mây bao trùm gợi cảnh tịch liêu 

Con trâu nhỏ nhớ đầm quay lại 

Chiều ngả bóng xa xa vài mái 

Cảnh quê nghèo vẫn mãi trong tôi 

Ba mươi năm lưu lạc xứ người 

Trời ngả bóng là thương nhớ mẹ 

Nhớ thương mãi cái thằng tên "Nghé"

Đã cùng mình một khoảng thanh xuân 

Cùng hè nhau lặn hụp dưới bùn 

Chơi cút bắt giữa đầm hoang vắng 

Giờ Nghé xa muôn ngàn, vạn dặm 

Mẹ cũng xa mà bố cũng xa 

Chỉ còn lại trong ta… từng đã 

Lòng bùi ngùi đôi mắt rưng rưng. 

 

THỦY ĐIỀN

( Đức ) 

 

TẮM TRĂNG

 

Tắm trăng thì tắm ngày rằm

Để trăng xối trọn hạt vàng thân em

Tắm trăng hãy tắm giữa đêm

Trời yên, đất lặng im lìm lả lơi

Tắm trăng chớ tắm mồng mười

Nửa vàng, nửa bạc người cười nhà quê

Tắm trăng thân khỏa, tóc thề

Cho trăng tỏ mật mân mê sợi tình

Tắm trăng nhớ tắm một mình

Tiên năm, tiên bảy trăng nhìn khen, chê

Tắm trăng, trăng tắm đôi kề

Hồn trao, mộng gởi, đường về vội quên. 

 

THỦY ĐIỀN

( Đức )

 

ĐỢI CHỜ

 

Cứ mỗi lần xa, ai vẫn nói

Chờ anh em nhé, hẹn ngày về

Dù đi mấy tận sơn khê

Dù đi khắp nẻo vẹn thề chung đôi

Rồi mỗi hoàng hôn em vẫn đợi

Xem thuyền người ấy có về không

Đêm dần trăng sáng soi dòng

Thuyền xa vạn dặm, nỗi lòng đơn côi

Và, Mỗi hằng đêm em vẫn đợi

Người về e ấp chuyện trăm năm

Thế rồi biền biệt mất tăm 

Bao lời hẹn ước, cô, mang một mình

Cứ mỗi mùa thu nhìn xuyên kính

Ngoài trời lá úa chuyển lung linh

Sót thương số phận lênh đênh

Lửng lơ, lơ lửng một mình. Về đâu ?     

  

THỦY ĐIỀN

( Đức )

 

    NGẬM NGÙI CHIẾC LÁ RƠI

 

Một mình trên đường vắng

Lặng lẽ chậm bước chân

Theo lối mòn vô định

Âm thầm khoảng hư không

Cơn gió chiều lồng lộng

Từng chiếc lá vàng bay

Lìa xa thân cành gầy

Chẳng biết đâu là chốn

Bay bay mãi muôn phương

Lơ lửng giữa lừng trời

Ngậm ngùi chiếc lá rơi

Như người đang lỡ bước

Mà không sao hiểu được

Đời sẽ phải về đâu 

Cứ bay, cứ gẫm đầu

Trăm năm- rồi cát bụi

Qua mùa, lá tả tơi

Thương thay hai số kiếp

Vật, người tuy cách biệt

Nhưng cùng nỗi ngậm ngùi. 

 

THỦY ĐIỀN

( CHLB Đức )

 

XIN MỘT LẦN CẢM ƠN

 

Con cảm ơn cha lẫn mẹ già 

Cho con làm kiếp! Kiếp người ta 

Sống cùng nhân loại, hòa hơi thở 

Trăm năm một cõi ngắn, dài xa 

Xin cảm ơn Thầy, người từng đã 

Dạy câu đức hạnh bước vào đời 

Dạy dăm ba chữ đầu mở lối 

Vững bước mà đi, xử sự người 

Anh cảm ơn em, người bạn đời 

Từng đêm san sẻ nỗi lòng tôi 

Từng là đôi bạn cùng chung bước 

Quãng dù dài, ngắn chẳng mòn hơi 

Tôi cảm ơn anh, người thợ Nề 

Cho tôi mái ấm lúc lạnh tê 

Để tôi ngồi nhấp ly chè nóng 

Giữa đêm hiu quạnh, rét đông về 

Và cảm ơn đời cùng nhân thế 

Những gì tôi có, được hôm nay 

Là do tất cả đời mang lại 

Dù chỉ một lần. Hỡi những ai. 

 

THỦY ĐIỀN

( Đức ) 

 

TẠO HÓA LÀ THẾ

 

Bình minh, rồi lại hoàng hôn 

Mưa to, rồi chuyển nắng giòn trước sân 

Xuân về, rồi đến hè sang 

Thu đi, đông lại mấy ngàn năm qua 

Người ta, vẫn cứ người ta 

Tử - sinh hai chữ có là chi đâu 

Biển xanh luôn chỉ một màu 

Trời cao, mây trắng. Trăng sầu gối đêm 

Đời người muôn vạn nỗi niềm 

Tạo hóa là thế, đừng nên trách hờn. 

 

THỦY ĐIỀN

( CHLB Đức )

 

MƯỜI NĂM ĐI QUA

 

Mười năm xa vắng mẹ hiền 

Mười năm anh mất nàng Tiên trên trần 

Mười năm nhà mất người thân 

Mười năm con Vện hỏi? Rằng chủ đâu 

Mười năm chợ kém lao xao 

Con đường vắng bóng ra vào nắng, mưa 

Mười năm cơm gạo dư thừa 

Mười năm lạnh nhạt những trưa sum vầy 

Mười năm chăn gối chia hai 

Bên lạnh, bên ấm, ai hay đâu nào 

Mười năm tiếng thở… dâng cao 

Mười năm nuối tiếc biết bao cho vừa 

Mười năm trống vắng lưa thưa 

Mười năm ký ức vẫn chưa phai mờ. 

 

THỦY ĐIỀN

( CHLB Đức )

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0