*LKT 8- Nụ Tầm Xuân (Thơ) Nhà Thơ Lê Kim Thượng (Nha Trang- VN)

 

Nhà Thơ Lê Kim Thượng

 

 

 

Tầm  Xuân    

 

1.    

 

Nắng về đánh thức Tầm Xuân

Ngàn hoa hương sắc bâng khuâng bên đường

Người xưa nhớ nhớ, thương thương

Tơ lòng quấn quýt, vấn vương hẹn thề

Một lòng yêu một miền quê

Bốn mươi năm... Kẻ quay về... già nua...

 

 

2.    

 

Nắng vàng quyện với gió đùa

Chồi non, lộc biếc tươi mùa Xuân sang

Đồng vui, lúa tốt ươm vàng

Em cười trong nắng, dịu dàng, thơ ngây

Trời xanh không một vạt mây

Se se gió lạnh, nhớ ngày tàn Đông

Bốn bề hương thảo thơm nồng

Mùa Xuân vừa chớm, nắng hồng vừa sang

Chiều quê... nắng lụa tơ vàng

Thương thương mây trắng lang thang xa nhà

Võng đưa chao mãi lời ca

“Cái Cò, Cái Vạc...” đồng xa dãi dầu

Gió Xuân bay áo qua cầu

Nắng Xuân xóa hết bóng sầu truân chuyên

Trăm con chim mộng bay chuyền

Ru tôi giấc mộng, hoặc huyền tiếng chim

Tôi chìm vào “Cõi - Lặng - Im”

Ru lòng cho hết nỗi niềm gian truân

Buông trôi cho hết nợ trần

Yên lành giấc ngủ bên sân cuối ngày...

Rượu quê rót cạn đêm say

Sẻ chia những chuyện đắng cay một thời

“Tửu phùng tri kỷ thiên bôi...”

Đếm từng kỷ niệm xa xôi hiện về...

 

 

3.

 

Mang Tình Xuân một miền quê

Tôi về Đất Khách, bốn bề hoàng hôn

Chiều chiều, chớp biển, mưa nguồn

Quanh tôi, mưa đổ sợi buồn xanh xao

Nhớ nhà, nỗi nhớ ngọt ngào

Gửi theo giông bão, bay vào trùng khơi

Ngày qua, điệp khúc rã rời

Nốt Thăng, Nốt Lặng... chơi vơi, eo sèo

Biển Dâu xô đẩy cánh bèo

Thương người xa xứ, phận nghèo long đong

Xuân Hè rồi đến Thu Đông

Bốn mùa mưa nắng vẫn không xao lòng

Đã đành không?... Chắc là không?...

Nhìn về quê cũ ngóng trông ngày ngày

Cửa Sài gió thổi lay lay

Bên thềm có Kẻ rượu say hoang đàng

Cuối đời còn giấc mơ hoang

Nửa mê, nửa tỉnh... bàng hoàng, u minh

Ước gì kết nối ân tình

Buồn vui, sớm tối... Quê - Mình bên nhau...

 

                              Nha Trang, tháng 03. 2018

                                 LÊ  KIM  THƯỢNG

Kommentar schreiben

Kommentare: 0