*CVM 28- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Chu Vương Miện (USA)

 

Nhà Thơ Chu Vương Miện

 

 

 LẠC VÀO THƠ TẢN ĐÀ

 

   mâm gỗ đặt trên manh chiếu mộc

   bát sành bát đất úp ngổn ngang

   đũa tre cọc nằm vung vãi

   nậm nọ be kia đến võ vàng

   thịt heo nguyên miếng còn trên đĩa

   ớt còn y trái lọ mắm tôm

   rau diếp xanh rờn rau húng quế

   thôi rồi đủ ấm mối tình con

   nâng li thứ nhất mừng nguyên quán

   một giải sông Đà nước Hắc Giang

   Ba Vì, Tần Lĩnh bao la quá

   Khê Thượng quanh năm cuộc sống còn

   nâng tiếp li nhì mừng Sào Nam

   đôi vai gánh nặng nặng vô vàn

   Đông Du lớp lớp người thương nước

   bồi bức dư đồ nước Việt Nam

   một tiếp xin mời Cao Bá Quát

   một vầng tinh đẩu vạn đời sau

   ba hồi trống dục tròn danh tiết

   yêu nước thương dân họa mất đầu

   li tiếp thì ta uống với ta

   danh vang bốn biển bác Tản Đà

   trà rượu có dư nhà không có ?

   đế đô sót lại tiếng cầm ca

 

    LÁC ĐÁC HOA ĐÀO

 

   lối thiên thai

   rượu lạc trích tiên chán mớ đời

   uống được hớp nào lời hớp ấy

   phường tuồng nhìn lại có là bao ?

   cụ Xương khổ vì rượu gái trà

   cụ Cao giáo thụ Quốc Oai xa

   còn ta trọn chiếu ngồi ngay giữa

   một tô canh mướp một chén cà

   giang sơn nghiêng ngửa cánh đồng không

   chả ai biết trước gió lưng chừng ?

   mảnh trăng hạ dãi treo lờ lửng

   một chuyện tình chả khác ruộng bông ?

   kéo bi thuốc lào qua điếu cày

   ngẩn ngơ theo khói thuốc lào bay ?

   còn thơ còn có người bán rượu

   làm lão tản đây xỉn suốt ngày

 

   CÁI HẠC

 

   bay lên vút tận trời

   thôi đành làm cù nèo dựt xuống thôi ?

   bây giờ đúng là con hạc không cục cựa

   nghĩ loay hoay một lúc đành bỏ vào nồi

   hoa đào lác đác lối thiên thai

   đọc thơ của cụ đấng thiên tài

   một khay tài páo bàn tài xiểu

   núi Tản sông Đà chả giống ai ?

   cụ Nguyễn Khắc Hiếu làm thơ bút hiệu Tản Đà

   một chai quế lộ hai con gà ?

   chỉ nhường Tiên Điền Nguyễn Du chút đỉnh

   Hắc giang, Bất Bạt chớn làng ta

   thi hào số 1 của thế kỷ 20

   thân thế tiên sinh dở khóc cười

   đôi lúc nát lòng còn mếu nữa

   Khê Thượng trăng rằm vằng vặc soi

   ta mặc áo thụng vái tiên sinh bốn vái

   đủ bốn trời nam bắc đông tây

   rượu trắng rót đầy trong bát đất

   uống lai rai với đĩa giả cầy

   hoàn cảnh bây giờ thôi khó nói

   thi đàn toàn rặt thơ Tây lai

   quốc hồn quốc túy theo hạc chết

   toàn một lũ theo đuôi hết bếp lại bồi ?

 

   GIÓ THU

 

   gió thu lá phong rụng cái vèo

   Tản Đà lớ quớ đứng nhòm theo

   trong nách còn cắp chai Văn Điển

   tôm khô đậu lạc thuốc con mèo

   dăm gốc cây phong thân bạc mốc

   thi sĩ ngông đời đứng chèo queo

   vài chiếc phong vàng đu theo gió

   dỡn chơi thi bá buổi trống chèo

   vài chiếc lá phong rơi hốc hác

   vô tình tiếp mãi ngọn gió heo

   lá rơi vô tội vương trên áo

   vuốt mãi thân ta một kiếp nghèo

   ở không nốc cạn dăm hớp rượu

   hút thuốc thổi thêm đam sương mù

   lơ đãng bên hồ hàng cây sấu

   thay màu trời vớ vẩn vào thu

   thời xưa lỡ vận bao thi sĩ

   thời nay thưa thớt chốn văn chương

   đời trước cả một bầy đói rách

   đời nay cả một lũ đứng đường

 

   ĐỜI ĐỜI

 

   đời cua cua máy, đời cáy cáy mò

   đời thò lò thò lò quay ?

   đời cụ Tản Đà say cả ngày

   mặc kệ thiên hạ ngưỡng mộ

   mặc xác thiên hạ cười

   cười dơ mười cái răng ?

   cả hai hàm răng ?

   còn tiền còn bạc còn ly

   còn rượu còn mực ngồi lỳ uống chơi ?

   thơ hay đọc đã cái đời

   sông Đà nuí Tản con ngươì tài hoa ?

   ồ thì ra bác Tản Đà

   thơ văn bác soạn trời già thích ngay

   rượu Văn điển mặt đỏ gay

   thêm túi đậu lạc thơ ngày thơ đêm ?

   con cóc trong hang con cóc nằm ngủ

   thi sĩ và cái hũ ?

   cầm cái ly uống hoài

   chờ con cóc nhảy ra !

   con cóc không ra

   thi hào uống xong !

   quăng hũ quăng ly ! đi thôi !

 

   MÂY NÚI

 

   núi mọc trên đất mây bay ngang trời

   gặp nhau đôi chút, bèo lặng lờ trôi

   núi từ xưa trụ đó nhưng mây ngược rồi xuôi

   núi màu xanh biêng biếc, mây màu sắc đổi hoài!

 

                                       CHU VƯƠNG MIỆN

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền