*TĐ 18 TR- Đêm Tĩnh Mịch (Truyện Ngắn) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

 

Đêm Tĩnh Mịch

 

 

Mẹ hỏi ?

   Tám. Đêm tối, sao bây ngồi bí xị thế, không đi ngủ đi, ngày mai còn đi học, đi hành nữa. Rồi bà thổi đèn, Tám vẫn ngồi gục đầu gác lên gối mỏng.

 

      Cứ cách vài đêm là nàng và Huấn hay hẹn hò, gặp nhau. Rồi cùng nhau ra đầu làng bên quán nước, xem chiếu bóng hay dạo một vòng trông thật thắm tình và đáng yêu vô cùng.

 

      Vậy mà rẩm rẩm tình yêu ấy đã trải qua gần hai năm dài nơi xóm vắng. Trông cao đẹp, nhưng ngược lại nó cũng vô cùng khổ cực của cảnh làng quê miền tây nam bộ. Mỗi khi muốn đến thăm hay rủ nàng đây, đó, chàng phải vượt qua biết bao đoạn cầu tre lắc lẻo vào lúc đêm vắng. Nhất là những lúc trời mưa trơn trợt là những nỗi khó khăn vô bờ bến. Thế nhưng, vì mãnh lực tình yêu dù trở ngại đến đâu chàng cũng đều vượt qua cả, để rồi được đón nhận những nụ hôn nồng nàn của người tình trao gởi. Vì thấy sự vất vã ấy, ngoài tình yêu đôi lứa nàng càng lúc càng thương chàng thật nhiều hơn cả bản thân mình. Có những lúc mưa dầm, lầy lội nàng khuyên chàng........nhưng chàng từ chối và vẫn đến với nàng một cách đều đặn. Khiến nàng luôn cảm phục và vui hơn.

 

      Trong cái may mắn, hạnh phúc đôi lúc nó cũng có sự rủi ro giới hạn nào đó.

 

      Một hôm ở đầu làng có gánh hát về. Họ hẹn nhau sẽ đến để xem một buổi trình diễn. Mọi chuyện đã được sắp xếp đâu đó hẳn hoi chỉ còn chờ chàng đến là cùng đi cho kịp lúc. Khi trời vừa nhá nhem tối, nàng lo mọi việc trong gia đình cùng mẹ được hoàn tất. Mọi người bắt đầu đi ngủ, nàng diện chiếc áo đỏ thắm màu trong rất đẹp xinh ngồi đợi chàng trước hiên nhà. Song song chàng cũng thế, đầu tém, quần thẳng, áo ngay vội vả ra đi giữa màn đêm u tối. Qua mấy đoạn cầu quen thuộc, chỉ còn cách nhà nàng một khoảng không xa. Sự rủi ro đã đến, vì hấp tấp chàng bị trượt chân và té ngã xuống rạch, quần áo lấm bùn như con chuột lột pha lẫn màn đêm, thế thì không còn cách nào khác là phải đành quây về. Và, giữa màn đêm nếu có người đối diện, có lẽ họ chỉ thấy hàm răng ngà của Huấn hiện lên mà thôi.

 

      Đợi mãi......đợi mãi mà chẳng thấy chàng đâu "Xem như lỗi hẹn " Bỗng dưng sự kỳ lạ lại đến với nàng mà suốt gần hai năm nay đã chưa một lần xảy ra.

 

      Khóc......khóc.....ngồi khóc suốt canh thâu giữa đêm trường tĩnh mịch. Và, xa xa cũng có kẻ đang thao thức chờ đợi bình minh.........!

 

Bên hiên em đứng đợi chàng

Màn đêm dần tối quảng đường còn xa

Chàng ơi ! Xin hiểu lòng ta

Mẹ già chưa ngủ, cha già trở trăn

Tiếng người tằng hắng xa, gần

Tim em thấp thỏm như vầng trăng vơi

Chàng ơi ! Chàng hỡi, chàng ơi

Mau mau cho kịp kẻo người đợi trông.

 

 

Thủy Điền

21-04-2018

Kommentar schreiben

Kommentare: 0