*TĐ 19 TR- Chỉ Còn Lại Bóng Đêm (Truyện Ngắn) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

 

 

  Chỉ Còn Lại Bóng Đêm

 

   Cuối tháng 10, trời bắt đầu dần dà vào đông, khí trời se se lạnh. Hắn ngồi trên chiếc băng gỗ cạnh gốc táo già, khe khẽ cùng con Vện. Đời tao xem như đã chấm hết rồi Vện ơi. Nếu không may, ngày mai tao trở về cát bụi, tao cũng chẳng biết mầy sẽ sống với ai và họ có thương mầy như tao đã từng thương mầy không hả Vện? Rồi hắn khóc, tay lau nước mắt. Thôi kệ, nói thì nói vậy mình còn sống ngày nào hay ngày nấy, có lo lắng quá thì cũng thế mà thôi.

 

      Hắn là con trai độc nhất của một chủ đồn điền giàu có, năm 25 tuổi bố hắn bắt hắn phải lấy vợ để nối dõi tông đường và tiếp tục sự nghiệp khi cha mẹ qua đời.

 

      Vừa tốt nghiệp bằng Cử nhân Kinh tế, hắn nghe lời gia đình không đi làm, về quê làm theo những kế hoặch đã được sắp đặt sẵn:

-Trước mắt là hắn phải lấy vợ.

-Kế đến mới bắt tay vào việc.

 

      Khi còn đang theo học, ở nhà bố hắn đã chọn sẵn cho hắn một cô ở làng bên cũng giàu có và xinh đẹp. Khi cưới xong hai vợ chồng rất hạnh phúc, nhưng chỉ võn vẹn được sáu tháng thì nàng đã ngã bệnh trầm trọng và dần dần bị mất trí. Một rủi ro đã đến với hắn và gia đình hắn thật bất nghờ, oan nghiệt. Qua những ngày đến bệnh viện và tìm thầy chữa trị, tất cả chỉ còn là tuyệt vọng. Cuối cùng gia đình hắn phải đưa nàng vào một nhà thương điên ở cách xa đễ chữa tri tiếp, hầu hy vọng được phần nào nho nhỏ. Nơi ấy, kể từ đó nàng sống rất đơn độc giữa bốn bức tường vôi khép kín với những người cùng chung số phận.

 

      Ngày lại ngày với những công việc khá vất vã, trong thân tâm hắn cũng chẳng sung sướng gì để đi tìm người đàn bà khác. Nhưng cái gì đến sẽ đến, trong tình cờ hắn quen được người con gái khác. Cô Ta là một giáo viên dạy kèm cho các con của nhân viên trong đồn điền của hắn. Bước đầu nàng không ưng, bởi, ngỡ hắn là người đã có gia đình. Nhưng qua những lần thuyết phục thì nàng biết rõ hắn vẫn ở một mình. Tình yêu, tình yêu là phép nhiệm mầu, để rồi nàng phải đành trao trái tim mình cho hắn. Trong nghi kỵ bỗng trở thành đậm sâu và họ đã đi đến lễ cưới để trở thành vợ chồng chính thức.

 

      Cuộc hôn lễ nào cũng phải qua ngưỡng cửa của nhà chức trách. Rất tiếc cho đôi uyên ương không như ước nguyện. Nơi đây họ lật lại hồ sơ củ thì hắn đã qua một lần thành hôn rồi, mà lần thành hôn nầy đã chưa một lần ly dị. Thế thì họ không thể tiếp tục làm theo sự yêu cầu của hắn được. Bao hy vọng đã đổ vỡ, nàng giờ đây như chim trời gãy cánh.

 

      Khóc....khóc suốt canh trường, để trấn an nàng, hắn kể ra hết sự thật đời mình, nhưng nàng nhất định không đồng ý và dứt khoát chia tay.

 

      Một hôm có điện báo, người vợ củ của hắn nơi nhà thương điên bị bệnh nặng. Nghe tin hắn và nàng cấp tốc đến thăm. Đến nơi, khi nhìn thấy sự thật phũ phàng và hoàn cảnh trái ngang nàng không thể nào chịu nỗi và đành bỏ ra đi, hầu xa lánh cảnh đời bất hạnh.

 

      Qua năm tháng nơi xứ người, khổ đau chồng chất, cuộc sống vất vả nhiều lúc nàng dường như muốn tìm đến cái chết. Nhưng rồi..........! Chết đâu có dễ khi chuyện đời còn hiện, ẩn quanh ta.

 

      Thật cuộc đời nầy cái gì cũng có số và cái giá của nó cả. Đồn điền, trang trại trên đà phát triển mạnh mẽ nơi quy tụ biết bao công ăn, việc làm. Bỗng dưng tai nạn đã xảy ra, một cơn lửa lớn phát ra giữa lòng nhà thiu rịu cả một tòa nhà giữa đêm thanh vắng. Vì ngủ say hắn không trở tay kịp và ngọn lửa hung thần ấy đã cướp đi đôi mắt cũa hắn trong bỗng chốc. Sau thời gian chữa trị, lành bệnh. Hắn giờ là một người tật nguyền, không còn nhìn thấy ánh sáng mặt trời nữa. Mọi sự đi lại đều nhờ người khác. Và, người bạn cuối cùng là con Vện thân yêu cũng vừa thoát chết.

 

      Năm năm sau trở lại thăm người chồng củ, nhìn ngôi nhà sụp đổ, nàng ngơ ngác. Con Vện già lừ đừ ra đón khách, người đàn ông mù tay cầm chiếc gậy chống càm chẳng biết thức hay ngủ

đang gật gù trong bóng tối âm u. Nàng chạy đến ôm chặt chàng thét to: Đời chỉ còn lại bóng đêm.

 

 

 

Thủy Điền

25-04-2018

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền