*TĐ 102 - Chùm Thơ Số 12 Của Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

 

XIN ĐỪNG GIẬN DỖI 

 

 Xin đừng giận dỗi mùa thu 

Cho dù ngoài ấy sương mù vây quanh 

Lá vàng phất phới mong manh 

Đất trời giá lạnh, thân cành điểm sương

Xin đừng ghét, cũng đừng thương 

Ngàn năm thu chẳng chút hương cho đời 

Mùa thu buồn lắm người ơi 

Rừng cây thay lá, như người phụ nhau 

Thu về rồi lại qua mau 

Thu đi thu đến, thu vào thu ra 

Thu nào mãi ở bên ta 

Xin đừng giận dỗi để mà khổ đau. 

 

THỦY ĐIỀN

( Đức )  

 

MỘT LẦN NGHE MẸ KHÓC

 

Năm lên tám, một lần nghe mẹ khóc 

Khóc thật nhiều, trong đêm vắng thê lương 

Khi hay tin, cha ngả giữa chiến trường 

Lúc đất nước sắp nối liền một mối 

Nằm cạnh bên, thở dài, đầu tựa gối 

Thương mẹ hiền sao bất hạnh, đơn côi 

Thương thân phận, tuổi xuân còn non dại 

Thương cha mình sao vội vã buông lơi 

Năm lên bảy, bao lần nghe mẹ nói 

Chiến tranh tàn, cha trở lại, nhà vui 

Mẹ vò đầu, rồi vươn nở nụ cười 

Con cũng thế. Ôi ! Nôn nao vô kể 

Nhưng ngày ấy, lại không là như thế 

Giữa đêm buồn, nghe mẹ khóc lê thê 

Rồi, thét gào ! Sao cha chẳng chịu về 

Mà đành phải nằm yên nơi đất lạ.

 

THỦY ĐIỀN

( CHLB Đức )

 

LƯƠNG TÂM NGƯỜI BỘI BẠC

 

Khói thuốc bay bay, mắt chảy dài 

Thương thay người ấy đã vì ai 

Nửa đời chạy đuổi theo chiếc bóng 

Tưởng rằng bắt được. Ngỡ, rời tay 

Em hỡi, em ơi đời khôn, dại 

Bài học tình yêu của những ngày 

Kiếp sau xin chớ đừng mộng tưởng 

Để rồi chuốt lấy nỗi chua cay 

Anh cũng thế. Và, anh cũng phải 

Bước đi, dù quãng ngắn hay dài 

Sẽ cố xoay lưng về chốn cũ 

Để nhìn phương ấy. Bóng hình ai 

Nầy em! Hãy nhớ, những lời nầy 

Rằng, kẻ "rày đây" lúc tỉnh, say 

Lương tâm phải đến hối cắn rứt 

Bội bạc, rồi đây cũng sẽ hoài...! 

 

THỦY ĐIỀN

( CHLB Đức )

 

LÒNG MẸ QUÊ

 

Chuyến đò chiều, lưa thưa vài ba khách 

Máy đuôi tôm lạch tạch lướt theo dòng 

Trời hoàng hôn cuối thôn dần ngả bóng 

Khói lam chiều nghi ngút mái nhà ai 

Mái tóc dài, tay cặp, nón kề tay 

Cứ thấp thỏm, chân nửa ngồi, nửa đứng 

Dòng nước lớn, sóng nhô, đò lơ lửng 

Trông về nhà mẹ đợi, nguội nồi cơm 

Phía xa xa cầu vắng đứng nhìn con 

Thầm than thở. Sao đò chiều chậm đến  

Thương cô bé tuổi đời như hoa, bướm 

Ngày đến trường, hai buổi, phải qua sông 

Mẹ chờ con, con trông mẹ theo dòng 

Bốn mắt ngắm khoảng sông dài mòn mỏi 

Tuy đã lớn, nhưng sao ngày, đêm tối 

Mãi phập phồng sờ sợ gái còn son.

 

THỦY ĐIỀN

(CHLB Đức)

 

ĐÔI MẮT

 

Dưới mái trường cộng, trừ ngàn con gái 

Mắt đen, xanh lóng lánh tựa áng mây 

Ngày xuôi, ngược qua mấy hàng phượng vĩ 

Áo trắng dài, tha thướt dáng hay hay 

Để lộ nét, kẻ cùng đường, đối diện 

Phút bỗng dưng, ra về lòng lưu luyến 

Rồi yêu thầm, mang máng chút tình si 

Cứ ra vào đường cũ, dấu em đi 

Lén nhìn trộm mắt người, mà hạnh phúc 

Chắc có lẽ, tim yêu dừng đúng lúc 

Cả rừng người, em hốt mất hồn tôi 

Bởi dáng xinh, lẫn đôi mắt tuyệt vời 

Và, từ đó ngỏ lời yêu em thật 

Nghe tôi nói, em thẹn thùng giấu mặt 

Sợ tôi nhìn, nhìn mãi sẽ chán chê 

Nhưng không ngờ ! Tôi vẫn cứ đam mê 

Và thèm ngắm, ngắm hoài không mỏi mệt 

Hứa! Với em, khi nào tôi "Người chết" 

Đôi mắt nầy sẽ lệ thuộc người dưng 

Nếu còn sống, trăm năm, tôi sừng sững 

Thì đừng hòng đôi mắt mất trong tay 

Là của tôi, vĩnh viễn một đời dài.

 

THỦY ĐIỀN

( CHLB Đức )

 

NGÀY ẤY QUA RỒI

 

Nhớ năm ấy, mẹ tôi ngồi khóc 

Khi tiễn cha rời khỏi cổng làng 

Như đưa người ra tận đảo hoang 

Mà chẳng biết bao giờ trở lại 

Nhớ ngày ấy mẹ tôi thường vái 

Phật, đất, trời phù hộ cho cha 

Sớm ra đi, mau lại về nhà 

Nhưng. Ngày ấy càng xa dịu dợi 

Nhớ khoảng ấy mẹ tôi thường đợi 

Trước cổng nhà vào lúc chiều lên 

Nhưng ra vào hình, bóng mình ên 

Rồi ngồi khóc suốt canh giá lạnh 

Thấy mẹ khóc, không đành xa lánh 

Cứ ngồi ôm chân mẹ khóc theo 

Chỉ khóc theo, nước mắt bèo nhèo 

Nhưng chẳng biết sao cha lại vắng 

Nhớ năm ấy ngôi nhà thầm lặng 

Chẳng tiếng cười, lời nói vui loa 

Chẳng còn nghe tiếng nhỏ, tiếng to 

Dường như đã dần dà chết mất 

Từ ngày ấy, gia đình chật vật 

Nhà trước, sau hụt tới, hụt lui 

Cơm chẳng no, áo vá, bùi ngùi 

Nhìn bè bạn, láng giềng thua sút 

Cái khoảng ấy còn trong ký ức 

Cứ nhớ hoài cho đến hôm nay 

Muốn quên đi, sao lại nhớ hoài 

Một ám ảnh cả đời không dứt 

Giờ mẹ già, xa con, đã khuất 

Nơi chốn xa, xin hãy ngủ yên 

Chuyện dĩ vảng một thời tai biến 

Hãy quên đi, ngày ấy qua rồi. 

 

THỦY ĐIỀN

( CHLB Đức )

 

 QUÊN SAO ĐƯỢC 

 

Quên sao được, ngày đầu gặp gỡ 

Phút vui nồng… còn đọng trong tim 

Nhìn em yêu, duyên dáng, dịu hiền 

Trông sung sướng, tràn đầy hạnh phúc 

Quên sao được khi tình chất ngất 

Hai đứa yêu, say đắm, đam mê 

Bao hứa hẹn, ngàn lời, vô kể 

Ta sẽ nguyền sống trọn trăm năm 

Quên sao được cuộc tình tươi thắm 

Anh là Hoàng đứng giữa rừng xanh 

Em là Tiên vừa giáng xuống trần 

Trao nhẫn cỏ kết duyên chồng vợ 

Quên sao được lòng luôn... vẫn nhớ 

Mối tình đầu, xưa, vẫn còn đây 

Giờ mái đầu nhuộm trắng áng mây 

Vẫn còn đó, làm sao quên được 

Chắc có lẽ, em thèm quên trước 

Khi tay choàng bên kẻ lạ, xa 

Còn riêng anh dù đã nhạt nhòa 

Đêm tựa gối thấy tình đậm lại 

Quên sao được một lần ngang trái 

Bộ óc dầy nhớ mãi em ơi 

Đến khi nào tắt thở, hết hơi 

Là quên thật, đấy rồi em nhỉ. 

 

THỦY ĐIỀN

( CHLB Đức ) 

 

HAI KHOẢNG TRỜI QUÊ HƯƠNG

 

Quê hương anh, thùy dương, cát trắng 

Nắng hè về, thấm, lộ thân đen 

Trời tháng tư, phỏng gót chân mềm 

Thân gầy điếu, áo vai bạc muối 

Quê hương anh, biển xanh, cao núi 

Bãi cát dài, lóng lánh bao la 

Thấp thoáng xa, dăm đảo ngọc ngà 

Nhìn ra biển, đoàn thuyền lữ thứ 

Quê hương em miền Tây sông Cửu 

Thật dịu dàng trông rất dễ thương 

Hàng cây cao, ruộng lúa, miệt vườn 

Có cô gái chèo xuồng khuya, sớm 

Quê hương em, chiều về nước lớn 

Bìm bịp kêu, chim quốc gọi bầy 

Hoa lục bình tim tím, hay hay 

Theo sóng nước bồng bềnh, khắp lối 

Quê hương anh - quê em vời vợi 

Nơi sông xanh/ Biển cả, bạt ngàn 

Nơi gió, cát/ Phù sa, gạo trắng 

Hai khoảng trời đất nước Việt Nam.

 

 THỦY ĐIỀN

( CHLB Đức ) 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền