TĐ 108 - Chùm Thơ Số 13 Cũa Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

 

SÀI GÒN " HÒN NGỌC VIỄN ĐÔNG "

 

Có ai yêu Việt Nam

Bằng chính người con Việt 

Có ai xa quê hương

Mà lòng không luyến tiếc 

Có ai rời quê nhà

Mà chẳng chút nhớ nhung 

Chỉ có gió, mây, sóng, bão bập bùng

Dân tộc khác giòng, khác màu da, ánh mắt

Còn bao nhiêu, đều là con cháu

Giống Lạc Hồng, văn hóa bốn ngàn năm

Đều biết thương, yêu nước Việt xa xăm

Nơi cắt rốn, chôn nhau một thuở

Ta cúi xuống lắng nghe đất thở

Có họ hàng, chòm xóm, sông quê

Nơi ra đi, còn chốn mà về

Ôi ! Ký ức, một trời kỷ niệm

Có ai đã lên thuyền xa bến 

Quay về nhìn Hòn Ngọc Viễn Đông

Tình yêu người còn giữ trong tâm

Sài Gòn đó, một thời vang bóng......!

 

THỦY ĐIỀN

( CHLB Đức )

 

TA NỢ NHAU 

 

Anh nợ em lời hứa ban đầu 

Anh nợ em chiếc nhẫn đeo tay 

Anh nợ em, hai chiếc áo dài 

Nụ hôn thắm trong ngày lễ cưới 

Em nợ anh một lần sau cuối 

Đi theo chồng chẳng nói một câu 

Em nợ anh lời nói ngọt ngào 

Ta sẽ mãi muôn đời muôn kiếp 

Ta nợ nhau trong vòng oan nghiệt 

Để một đời lại phải thương đau 

Trả nợ nhau xin hẹn kiếp sau 

Là huề hết. Đúng không em hỡi ?

 

THỦY ĐIỀN

( CHLB Đức ) 

 

CHIỀU VỀ

 

Chiều về, con nước dâng lên 

Những bông hoa tím bồng bềnh theo sau 

Hoàng hôn ngả bóng chân cầu 

Con thuyền rẽ sóng về đâu? Từng đoàn 

Chiều về khói tỏa hương cơm 

Ánh đèn loe loét ấm hồn tình quê 

Cha ngồi se điếu thuốc rê 

Mẹ ngồi bên trẻ kể về thời thơ

Ông cha cực khổ vô bờ

Đêm về, tựa gối, vội chờ ngày sang 

Chợ phiên, vác cuốc lên ngàn 

Kiếm từng hạt gạo, vô vàn khó khăn 

Thời nay chẳng phải tảo tần 

Cơm, canh no đủ, khỏi cần cày sâu. 

 

THỦY ĐIỀN

( CHLB Đức )

   

ĐÊM TRĂNG NHỚ MẸ 

 

Đêm về, nhìn ánh trăng treo 

Là lòng nhớ mẹ, quê nghèo xa xa 

Nhớ bà thức suốt đêm tà 

Nắn từng viên bánh "ngọc ngà" cúng trăng 

Mười lăm là đúng ngày rằm 

Nồi chè trôi nước cúng dâng phật, trời 

Cầu cho vận nước êm xuôi 

Cầu nhà no ấm, người người hiển vinh 

Xa quê, xa cách muôn nghìn 

Trăng lên con mãi đứng nhìn. Rồi mơ…. 

Ước gì con vẫn còn thơ 

Ngồi bên gối mẹ, ngóng chờ được ăn 

Một viên trôi nước đậu xanh 

Nước đường vàng óng… thanh thanh vị gừng.  

 

THỦY ĐIỀN

( CHLB Đức )

 

PHÚT BAN ĐẦU 

 

Nhớ hôm ấy, môi hồng em trao tặng

Phút ban đầu nồng thắm một nụ hôn

Em thẹn thùng, rồi ghì chặt tay ôm

Anh đỏ mặt, bàng hoàng như cơn mộng

Rồi hai đứa lặng im từng khoảng trống

Không một lời, người áp sát vào nhau

Giữa đêm sương tiếng gió thổi rì rào

Anh liên tưởng một ngày không xa lắm

Rồi yên lặng, lặng yên truyền hơi ấm

Em ngả người, anh thắt chặt vòng tay

Ngước nhìn anh em nhẹ giọng thở dài

Đừng đánh mất mối tình dầu anh nhỉ

Tối đêm ấy, ra về trong suy nghĩ

Đã yêu rồi, người ấy cũng đang yêu

Tuy cho nhau dù ít hoặc đã nhiều

Nếu mai lỡ, phút đầu luôn nhớ mãi.

 

THỦY ĐIỀN

( CHLB Đức )

 

TRƯỜNG TÔI ĐÓ 

 

Trường tôi đó, nằm ven tỉnh lộ

Giữa đoạn đường Chợ Gạo - Mỹ Tho

Có bảng xanh, mấy dòng chữ trắng

Ghi tên trường Nông Nghiệp (NLS) thật to

Trường tôi đó, không to, không nhỏ

Có mảnh vườn, thửa ruộng, hồ ao

Có cây xanh, bóng mát, hàng rào

Có ba dãy, văn phòng, lớp học

Trường tôi đó, một thời ngang dọc

Những chàng trai áo sẩm, vai bùn

Những cô gái áo nâu, quần túm

Đang thực hành nông trại giữa trưa

Trường tôi đó, là nơi đất hứa

Đất và người là bạn kề vai

Những "nông gia" đất nước tương lai

Mang kiến thức dựng xây đời mới.

 

 THỦY ĐIỀN

( CHLB Đức ) 

 

NGÀY XUÂN 

 

Đông đúc người qua áo lụa là 

Kẻ mua người bán thấy vui ra 

Chúc nhau đôi chữ mừng năm mới 

An khang, hạnh phúc khắp mọi nhà. 

  

THỦY ĐIỀN 

( CHLB Đức ) 

 

Chuyện Thường Tình

 

Mùa đi qua, tiết cũng đi theo

Luật trời, đất xưa nay, vẫn thế

Trong tiềm thức người ta hay kể

Tre phải gìa, măng mọc chớ em

 

Hạ đi qua, thu đến bên thềm

Cây xanh lá- đến hồi tàn úa

Hết tuổi xuân- là phải già nua

Vòng Vũ trụ xoay tròn một cõi

 

Em, em hỡi ! Xin em đừng vội

Khoác vào lòng chiếc áo mùa thu

Để tự nhiên và hãy từ….. từ

Đời dài lắm, trăm năm đăng đẳng

 

Hãy ngước lên, nhìn xa, ngó thẳng

Mùa có thay, tiết đổi mặc tình

Hãy vui lên, giữ trọn niếm tin

Còn hơi thở là còn sức sống.

 

Thủy Điền

(CHLB Đức)

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0