*LKT 11- Em-Xuân (Thơ) Nhà Thơ Lê Kim Thượng (Nha Trang- VN)

 

Nhà Thơ Lê Kim Thượng

 

 

Em - Xuân  

 

1. 

 

“Bóng khế lộn với bóng chanh...”

Hương tình yêu cứ quẩn quanh bốn mùa

Em giờ chưa biết se sua

Trắng trong giọt nước, vui đùa bên tôi

Hoa cài, lượt giắt, gương soi

Tuổi hoa mười tám, mặn mòi trinh non

Đong đưa đôi mắt đen giòn

Xuân về trên ngực no tròn như xuân

Lặng nhìn đôi mắt giai nhân

Hương tình lan tỏa, bâng khuâng la đà

Cổ cao ba ngấn kiêu sa

Thướt tha dáng liễu, áo tà xuân xanh

Đưa tay vuốt mái tóc anh

Tay suôn mười ngón, thanh thanh diễm kiều

Trong vòng tay chẳng nói nhiều

Nghiêng chao bay lượn cánh diều tuổi thơ

Nhẹ hôn đôi má non tơ

Ngát hương con gái, ngây thơ ngọt ngào

Gió qua kẽ lá xôn xao

Gió lay bóng nắng rơi vào mắt nhau

Lắng nghe con sóng bạc đầu

Ngàn năm ru mãi một câu thề nguyền

Cầu Trời... em mãi ngoan hiền

Cầu Trời... cho mãi vẹn nguyên tình đầu

Mai kia dù có biển dâu

Tôi - Em thề hẹn một câu vĩnh hằng...

 

 

2.

 

Hẹn thề tròn một vầng trăng

Sao em xẻ nửa... sao băng đầy trời?

Lặng buồn khúc nhạc chơi vơi

Nốt thăng, nốt giáng... rụng rơi cuộn cuồn

Yêu nhau, yêu tới ngọn nguồn

Tình đầu nào cũng điệu buồn như nhau

Ngàn xưa cho tới ngàn sau

Mấy ai giữ được tình đầu... lạc trôi...

Yêu người như thế đó thôi

Tình theo cánh bướm, đậu rồi lại bay

Còn đâu quyến luyến đắm say

Chỉ là “Muối mặn... gừng cay...” thôi mà

Bốn mùa giông bão, mưa sa

Sầu trôi giọt lệ chảy qua phận mình

Mây ôm đầu núi tự tình

Vầng trăng cô độc, một mình ngóng trông

Tình ta cách núi, ngăn sông

Hai đầu thương nhớ buồn cong nhịp cầu

Tình ta dang dở cau trầu

Hai bờ thương nhớ, hai đầu biệt ly

Một thời yêu... chẳng còn gì

Một thời yêu... cũng chết đi một thời...

 

 

                            Nha Trang, tháng 5.2018

                              LÊ  KIM  THƯỢNG

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền