*TĐ 23 TR- Tởn Tới Già (Truyện Ngắn) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

 

       

Tởn Tới Già

 

   Sau ba ngày, kể từ khi làm chân dung cho một nhà Hội họa xong, nàng vẫn còn ớn lạnh và khi nhìn cây cọ quẹt vào bức ảnh nàng có cảm tưởng thật nhột nhạt cả người. Nếu được nhiều tiền thì chẳng nói gì, đàng nầy hắn chỉ trả tiền thù lao có năm trăm Euro mà hắn hành hẹ mình cả ngày trời. Phải dè biết trước là thế, ai mà thèm đút đầu vào xe lửa.

 

      Nàng được cái diễm phúc là trời ban cho cái dáng khá đẹp và gương mặt cũng xinh nên cũng dễ làm mọi người chú ý. Sau khi học Đại học xong ra trường, nàng lặn lội cả năm dài để tìm việc làm, nhưng chẳng nơi nào trưng dụng cả, thế thì phải đành nằm nhà thất nghiệp, không tiền.

 

      Một hôm nàng đọc báo thấy người ta đăng tìm người làm chân dung để họa hình làm tranh. Liều mạng nàng điện thoại đến công ty xin đăng ký. Mục đích là cầu may chứ cũng không nghĩ nhan sắc và hình dáng như mình sẽ có người mướn để làm chân dung và ngỡ công việc cũng đơn giản, nhẹ nhàng. Ai ngờ !

 

      Cũng may là khi điện thoại thì hai ngày sau người ta mời đến đàm thoại và cuối cùng hai bên đã thỏa thuận. Sáng hôm sau nàng đến ông Họa sĩ vui vẻ bắt tay, mời Cà- phê trò chuyện và đi thẳng vào công việc. Lúc đầu thì ông chỉ nói, diễn tả sơ sơ, nhưng hôm nay ông đòi hỏi đủ thứ, thí điều muốn gởi trọn, cho không và ông muốn làm gì thì làm. Vì lỡ thỏa thuận nên nàng đành cắn răng chấp nhận và nghĩ chỉ khoảnh khắc là mọi việc sẽ qua tất cả và tự hứa là không bao giờ làm cái nghề nầy lần thứ hai.

 

      Vô đề. Ông đề nghị khỏa thân, nằm bầt động, nếu muốn chuyển động thì phải có lệnh của ông, vừa nói xong rồi chăm chú họa mà chẳng có một lời giao cảm. Tuy trong căn phòng ấm thật, nhưng nằm khỏa thân, không chăn, cơ thể càng lúc càng thấm lạnh, cộng muỗi nghe hơi người không quen cứ tìm nhau mà bám, nghe lời ông mà cố nằm nhẫn chịu, chờ đợi- chờ đợi hết giờ nầy đến giờ khác mà không nghe ông nói một lời là xong hay là chưa xong còn biết đường mà lường được. Ông thì thỉnh thoảng được giải lao năm ba phút còn nàng thì như tượng đá nằm co ro như người sắp chết chỉ ngoại trừ.......! Trong dạ hổi ôi, muốn đứng dậy, bỏ cuộc ra về, nhưng lỡ ký hợp đồng bỏ ngang như vậy thì lấy tiền đâu mà đền bù cho người ta.

 

      Qua bảy tiếng đồng hồ, ông bảo tạm xong và cô có thể đứng dậy, mặc đồ lại bình thường và  ra về. Hú hồn, hú vía thoát mồ hôi hột, bước đầu nhìn ông còn thiện cảm còn bây giờ như là một kẻ thù không hơn, không kém.

 

      Cầm trong tay năm trăm đồng bạc đối với một người thất nghiệp thì quả là to tác, nhưng với công việc và thời gian thì nó nhỏ bé và nhục nhã vô cùng. Mặc đồ xong, ra về mà không dám ngoảnh mặt lại. Miệng lập cập, rung rung thầm bảo: Thôi tởn tới già, tởn cái nghề nằm làm mẩu, Tởn luôn cái cảnh chơi liều.

 

Thủy Điền

12-05-2018

 

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0