*NXN 60- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Nguyễn Xuân Nha (Thanh Hóa- VN)

 

Nhà Thơ Nguyễn Xuân Nha

 

 

NHỮNG TIẾNG NỔ

 

Những tiếng nổ xé trời đêm

Âm thanh chạm Ngày tận thế

Lửa và khói

Thân thể người tan ra

Những linh hồn tan ra.

 

Những tiếng nổ xé trời đêm

Run rẩy cả bầu trời sao

Đầm đìa máu

Người mẹ trẻ thiệt mạng vừa niệm kinh Koran…

 

Những tiếng nổ xé dựng trời đêm

Và kéo dài không dứt

Thành Bagdad, thành Basra bốc cháy

Chiến tranh và hủy diệt!

Một thế kỷ văn minh mới chỉ bắt đầu.

 

 

 TI-TA-NÍC(*)

 

Không Chúa trời, không Thượng đế

Trăm năm sau

“Người khổng lồ” còn chìm sâu biển cả

 

Không Chúa trời, không Thượng đế

Mặc tiếng kêu gào

Mặc lời sám hối…

 

Niềm kinh dị!

Trăm năm sau

Biển cả mênh mông không giấu hết nỗi đau!

 

 

(*) Tháng 4 năm 1912, tàu Titaníc, mệnh danh là “Người khổng lồ” bị va vào một tảng băng trôi ngay trong lần ra biển đầu tiên… và chìm xuống Đại Tây Dương, mang theo hàng ngàn hành khách trên tàu.

 

 

 VẪN LÀ CÂU HỎI

 

Tiếp tục họ bị ném ra đường

Nghèo đói và nhếch nhác

Lang thang vạ vật trong một thế giới kỳ lạ

Chưa từng được sắp đặt

Amen!

 

Trong sâu thẳm tiềm thức

Vô số những đấu tranh, giành giật

Những nghịch cảnh đau thương

Vô số những câu hỏi nhức nhối

Từ bao đời, từ muôn thuở

Về một trật tự thế giới giàu tính người

Chúa ơi!

Sao Người bị đóng đinh câu rút…!

 

Nguyễn Xuân Nha

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền