*CN 6- Tự Khúc (Thơ) Nhà Thơ Chuỗi Ngọc (VN)

 

Nhà Thơ Chuỗi Ngọc

 

 

Tự Khúc

 

 Đêm khô khốc gió mùa biền biệt

 Tiếng côn trùng ra rích miên man

Còn thao thức không gian lặng vắng 

Gõ tim mình lật tự khúc từng trang

Này là bản tiêu sầu reo nhớ

Này là bài cung oán ngân thương 

Tiếng đàn đêm nghe như suối vỡ 

Cuốn tơ lòng chìm giữa hư không

Trời thả về sương mơn lá cỏ

Cỏ vươn mình đón giọt sương mơ

Lối thiên thai ngưu lang chức nữ 

Liêu trai hồn luân vũ nhạc thơ

Đừng gọi gió 

Bùng lên đốm lửa

Đừng gọi mưa 

Khát nắng chưa thưa

Xòe bàn tay ngó nửa kia úp lại

Sợi khói tình lẩn quẩn quệt môi chưa 

Đừng tự hỏi 

Tình nào rơi phím

Bài nhạc xưa dang dở đôi lời

Nhìn hạc trắng bay xa theo gió

Ru đời mình nghẹn thắt đôi môi

Đừng tự đáp

Giai điệu sao buồn tênh

Nhẹ đôi tay nâng cánh thiên thần

Trăng làm gối muôn sao mộng mị

Ngang lưng trời một áng phù vân

Đêm dần khép chỉ còn chiếc bóng

Ánh trăng treo nửa mảnh nằm cong

Sao nhấp nháy loang màn sương mỏng

Rọi ta buồn se sắt

Khúc tự lòng

 

Chuỗi Ngọc

Năm 2004

Kommentar schreiben

Kommentare: 0