*VCL 20- Sahrah (Thơ) Nhà Thơ Võ Công Liêm (Canada)

 

Nhà Thơ Võ Công Liêm

 

 

 SARAH

                                                                                                            

em . như sao băng trường tình

từ phương trời xa lạ

tôi . ngọn gió phong sương thổi

xuống đời nỗi xót xa

sông trôi theo trăng giữa trời tháng sáu mọc cánh bay theo

gió bẻ những cụm hoa mà núi rừng thì khuất mây nhốt gió

nụ cười chẻ nhánh sông trôi lên vùng trời xa cách lẻ loi đó

thành phố ráng dậy giữa trời gió tuyết trắng đường mây một dạo nào

hình như ai gọi liêm ơi hay tiếng tơ đồng bềnh bồng với trời không

không người qua lại . tôi con chim cô độc . uống trăng thả gió một thời

bóng tối toa rập . bốn cửa thanh ngủ quên dưới trời quá khứ . nhá nhem tối

xin khất lại một ngày rất gần gũi để phố lên đèn cho bầy sao ấp mộng cũ

em . nhen ngọn lửa trên con tàu chất đầy rơm rạ chờ nghe nắng tới

tôi . yêu dấu khẽ động bước chân mềm nhung nhớ chảy lên tóc mùa hạ nở

em . là cơn mưa điên cuồng trút vào nhà cổ những u uất đau nhói . xa-ra !

đêm của thế gian . của thế kỷ trước . của bao năm tháng . của tiền kiếp xưa

bàn tay em xanh mướt khươi vào lửa những thứ ẩm mốc vụng trộm nhứt nhối

bỗng nhiên mùa hè trở lại in dấu trên bờ cát trắng với dã tràng rượt đuổi hư vô

cho cuộc tình đầu đời sống dậy cho đất thở một lần rồi chết mãi nghìn thu

và . lần cuối trở về trong nguyên trạng để vong thân em trên đất lạ quê người

chúng mình là tù nhân trốn qua khe hở cho đêm hé tiếng nức nở sương rơi

tóc là chăn gối mắt môi là tiếng hát và tim là trái chín đong đưa chờ đợi rụng

ngắt cành hoa cúc trên cánh đồng cỏ hoang thơm ngát rất tình cờ tràn mi ướt

một sáng mù lòa trong mắt môi thả gió lang thang để mây ngàn bay tới cuối

và . uống no mặt trời lên mái cong cong vọng nguyệt hồ thu mắt lá răm xưa

em . xẻ tóc cho cỏ hoa thơm nắng mà đời là hố thẳm tội lỗi chất đầy dục vọng

trên những luống cày một thời bỏ dở tha hương cho mưa khóc buồn thiên cổ

tôi . luồn trí nhớ hoang đường vào thân thể em qua từng ngõ ngách kẽm gai rào

nơi chôn vùi kỷ niệm dưới lòng sâu vô tận của một chiều sụp bóng hoàng hôn

với bầy thú hoang hiền lành rít tiếng kèn đưa tiễn lên xe về miền cổ xứ xa xuôi

có nắng đục mưa trong có trước tròn sau méo có sáu vài mười hai nhịp hò khoan

để thấy mình tội lỗi chất đầy trên đôi gánh vô tư ngang qua dòng sông muôn thuở

mộ bia là máu lệ của đêm tàn bến ngự của biển nhớ vô cùng núc chén quỳnh tương

một quê hương đặc sản tình tôi . xê-ra-cờ-xê-ra . muôn đời không mất dấu tình ta

để thấy tình miên man đời phôi pha là biền biệt chia xa trong bóng nhớ bên nhau

cho mong manh một trời đất lạ giữa bao la bát ngát tư cố hương hề tư vấn vương

một thời để lại huyền thoại của tình yêu trong mắt biếc đá xanh màu kim tự tháp

ngàn năm sau quật mồ tần thủy hoàng . chúng mình là tượng muối không sức mẻ

rồi . trở về với hình hài khất thực bốn mùa cho trăng sao vời vợi nhớ . em và tôi   

 

môi kề môi

úp ngực thở

uống bóng tối

khỏa thân đen

đêm cạn kiệt

 

thôi  . về đi . chân trời không biên giới

thôi . giả từ . những cụm hoa bẻ gió ./.

 

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. đầu 7/2018)

 

 

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0