*CN 10- Sợi Tóc Đa Đoan (Thơ) Nhà Thơ Chuỗi Ngọc (VN)

 

Nhà Thơ Chuỗi Ngọc

 

 

Sợi Tóc Đa Đoan

 

... vì em đa đoan đến từng cọng tóc...

Xếp lại nếp áo thơ

Còn vương ánh hoàng hôn đang úa đắng

Chợt đau trong tim cái đau nín lặng

Anh đâu biết mắt em cay!

Tâm hồn muốn bao dung mà tim em quá gầy

Nên chiếc lá cứ rơi trên mặt đường yên ắng  

Và chân đi không đừng đặng

Dù không vui... nhưng... như thế - mới là em

Thời gian ơi sao chẳng dài thêm

Để hai vì sao bên nhau bầu trời tình yêu lớn mãi

Không gian ơi ước sao ngắn lại

Để con đường không tên lạc cả lối đi về

Phải đâu mình quá mải mê

Tại tâm hồn anh rêu phong phủ dầy ngày xưa ấy

Còn em mong manh như lúa non thì con gái

Vạt lụa đào lung linh dấu chân son

Phải đâu mắt em buồn còn muốn buồn hơn

Vì nét đa đoan đã ươm mầm từ chân tóc

Nên hôm nao bỗng nhiên em bật khóc

Xin anh hiểu cho rằng: tại… con bé hay ghen

Chẳng biết rồi sẽ còn giận dỗi nào thêm

Sẽ đau nhói điều gì trong tim ngực nữa

Như khối u lành chẳng bao giờ xơ vữa

Cứ âm ỉ mấy trăng tròn buồn mãi chưa tan

Anh – đừng để em mắt lệ thấm long lanh

Đừng bao giờ để em phải khóc

Vì em – đa đoan đến từng cọng tóc

Sợi buồn nào rồi cũng rớt vai anh

 

Chuỗi Ngọc

Kommentar schreiben

Kommentare: 0