*TĐ- Chùm Thơ Của Tác Giả Thủy Điền Đăng Trên Blog "Thơ Trăm Nhà " Ngày 15-06-2017

 

Thủy Điền

 

 

TRANG THƠ THỦY ĐIỀN

Đăng trên Blog "Thơ Trăm Nhà " Ngày 15-06-2017

 

Đêm Mơ

 

Giữ đêm, mơ thấy ngày hồng

Có bầy chim nhỏ lượn vòng quanh ta

Đùa vui bên gốc phượng già

Hỏi han, líu lót. Sao mà ngồi đây ?

Một mình giữa buổi nắng gay

Gương buồn ẩn lệ chẳng ai thương giùm

Chim đây nước mắt thôi, ngưng

Ta cùng vui nhé; xin đừng làm ngơ

Giật mình toàn gối, chăn tơ

Chim đâu không thấy bơ phờ mặt hoa

Bao nhiêu lời nói ngọc ngà

Bấy câu an ủi bay xa mất rồi

Đêm mơ  để lại đơn côi

Một người con gái thương người bao năm

Đơn phương tình gởi gối nằm

Canh ba hiu hắt. Hỏi chàng có hay?

 

12-06-2017

 

Tình Cờ- Khơi Lại Nỗi Đau

 

Tình cờ chung một chuyến tàu

Tình cờ ta lại gặp nhau "Ngỡ ngàng "

Em giờ tay dắt con đàn

Còn tôi cô lẻ, lang thang khắp trời

Tình cờ tôi gặp lại người

Mười năm xa cách mừng ơi là mừng

Buồn vui thuở ấy hiện dưng

Tôi- em bốn mắt giọt lưng, giọt đầy

Tình cờ sao giữa chốn nầy

Tình ơi! Tình hỡi, còn say thắm nồng

Ngày xưa sao vội lấy chồng

Bỏ tôi ở lại giữa dòng cô đơn

Đêm về còn lại tiếng đàn

Tiếng ca, tiếng hát em mang đi rồi

Cuộc đời cứ ngỡ cuốn trôi

Bao nhiêu kỷ niệm mình tôi ôm sầu

Tình cờ ta gặp lại nhau

Đời khơi trở lại nỗi đau ngày nào.

 

12-06-2017

 

Người Buồn. Thử Hỏi ? Thơ Nào Có Vui

 

Kính Tặng NT Tịnh Đàm

 

Mới quen, nhưng có chút tình

Đọc thơ “ Có lẽ  “ Bạn mình chẳng vui

Luôn mang tâm sự, bùi ngùi

Bao năm dùi dập cuộc đời đắng cay

Nào đời- tình lẫn cả hai

Đuỗi đeo, đeo đuỗi năm dài không buông

Nhìn anh gương mặt nét buồn

Thơ anh như lệ đang tuôn má gầy

Nhớ thời trai trẻ, trẻ trai

Cũng như anh đó, nhớ hoài ngàn năm

Cũng lênh đênh, cũng thăng trầm

Mà thành Thi sỹ giống anh. Không ngờ

Nhờ văn, nhờ bút, nhờ thơ

Nên lòng tỏa bớt nỗi đau năm nào

Nhìn anh, nghĩ trước, suy sau

Người buồn, thử hỏi thơ sao không buồn.

 

11-06-2017

 

Tạm Bợ

 

Khói chiều nghi ngút bay

Đời "Tạm bợ " Qua ngày

Sống rày đây mai đó

Chẳng chút gì tương lai

Đêm cũng giống như ngày

Sáng quăng lưới, kéo chài

Chiều tấp vào bến cạn

Bên bát chè rai rai

Quê hương nào có thấy

Xứ sở ai có hay

Lênh đênh trên sóng nước

Bồng bềnh, gió lung lay

Cuộc đời như thế đấy

Ngày chỉ thấy toàn mây

Đêm về nghe sóng vỗ

Vây phủ tấm thân gầy.

 

11-06-2017

 

 Vội Vã 

 

Chưa tháng bảy sao em trông lá đỗ 

Làm thơ buồn trời đã sắp sang thu

Cây phượng hồng đang nở đứng im ru

Con Ve nhỏ cũng lắc đầu ngưng tiếng réo

Chưa tháng bảy mà sao em đuổi khéo

Mùa hạ nầy! Mi hãy vội qua mau

Để ta quên chuyện cũ thuở năm nào

Thuở, ngày ấy tim ta từng đau nhói

Thuở, biết yêu nhưng lặng câm không nói

Để cánh tình hờ hững vội bay xa

Chưa tháng bảy sao em nôn nao quá

Cứ trông nhìn ra ngõ ngắm thu rơi

Thèm một mình đi dưới lá vàng bay

Bên tiếng gió vuốt ve tình cô độc

Bên giọt mưa sẻ chia từng tiếng khóc

Chưa tháng bảy mà dường như cơn lốc

Đang cuộn vào xao động quả tim non.

 

10-06-2017

 

Than Thở

 

Qua sông mới biết sông dài

Có đi mới thấy mòn hài, mỏi chân

Lớn khôn cất bước theo chồng

Làm dâu thiên hạ đụt, trong hai màu

Tháng năm sống cảnh khổ đau 

Bên người xa lạ tiếng vào, lời ra

Mới càng thương lũ em nhà

Ngày ngày hai buổi lân la bên thềm

Chỉ nghe những tiếng dịu êm

Toàn nhìn những cảnh êm đềm bên nhau

Ngày xưa em ngã chị đau

Bây giờ chị ngã ai nào xót thương.

 

Thủy Điền

09-06-2017

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền