TĐA 6- Ăn Mày Cửa Phật (Truyện Ngắn) Nhà Văn Thạch Đà (Cà Mau- VN)

 

Nhà Văn Thạch Đà

 

 

Ăn Mày Cửa Phật

 

                   Hắn đã đến Ấn Độ . hắn chiệm bái những Phật tích . nơi Phật đản sinh , thành đạo và nhập Niết Bàn , trong màu áo tu sĩ , hắn nghĩ lại đời mình . Trôi qua như một giấc mơ . một kẻ cùng đường trong đời sống . Hắn đến với đạo Phật . như một sự cứu rỗi về thể xác và tinh thần . Ấn Độ từ thời đức Phật khắc nghiệt giai cấp . mặc dù Phật tạo ra bình đẳng trong giaó lý và giáo đoàn của mình . Nhưng hôm nay Ấn Độ vẫn tràn đầy giai cấp , quá nhiều người nghèo khổ , áp bức , bất công . Sông Hằng vẫn chảy như một niềm tin bất diệt . thế là hắn trở thành tu sĩ . Hắn đang đứng trên nơi khởi nguồn Phật giáo , một trong ba tôn giáo lớn nhất của nhân loại .

                   Thời học trò hắn nổi danh như cồn . vì những truyện ngắn và bài thơ đăng báo . Thời đó đăng thơ ở các trang văn nghệ Hà Nội và thành phố

Là oách lắm ! rồi hắn vào sinh viên học ở Huế  khoa Anh văn và Trung Văn

Hắn yêu  cô gái là cháu nội của một nhân sĩ Việt Nam thế kỉ 20 . rồi đánh lộn giành người yêu . cả hai gã bị trường đại học đuổi. Hắn về nhà  cày ruộng .

 – con muốn học cao đẳng ở quê  hắn nói

-         tao mất niềm tin vào mày rồi ! người cha nói

-         con muốn đi Hảo Sơn đập đá

-         tùy mày

Trước hắn là thần tượng của xã , giờ nữa thầy nữa thợ không giống ai .

Hắn ra Hảo Sơn đập đá . Tôi có ra thăm hắn .

-         nghề này vất lắm ông làm không được đâu

-         mình sẽ đi thành phố làm công nhân

Hảo Sơn gần đèo  Cả . nắng cháy da , rát mặt . mưa lạnh buốt xương . những trưa tránh nắng , những tối uống rượu khan . nghĩ lại cũng ớn .chẻ đá núi thành hình chữ nhật , hình vuông để xây móng nhà .

rồi hắn vào thành phố làm công nhân . làm được một năm rười . Hắn lại về quê .  một mình ngồi đánh cờ . vừa đi nước Pháo đầu , vừa đi Bình phong mã cho cả hai bên . ngán ngẫm

-         tao theo đảng Việt Tân của Lê Công Định

-         mày thật là ấu trĩ

-         nói hay quá phải nghe theo thôi

Bây giờ hắn bị quản thúc không được rồi khỏi tỉnh . làm gì

cũng có người theo dõi .

-         chắc tao đi tu quá

-         ừ như vậy tốt  cho mày

Sống ở đời cùng đường đi tu cũng là giải thoát

rồi hắn làm Sadi năm năm . sau đi học trung cấp Phật học Đồng Nai . Tôi tặng hắn tập thơ .

-         còn bị Công an theo dõi không ?

-         hết rồi !

-         bí đường đời vào đường đạo vậy

rồi hắn qua Ấn Độ học đại học Phật giáo . Hắn đã yên tâm nơi cử Thiền. Cánh cửa này đóng cánh cửa khác mở ra . Em hắn nói :

-         ảnh giờ tu tốt rồi

-         đời bớt một kẻ ảo tưởng , ngựa chứng ,ngông cuồng  tôi nói

chợt giật mình thấy bóng dáng của mình , bạn bè  trong cuộc sống của hắn . Nhớ hắn mình có viêt một bài thơ tặng hắn :

 

Bạn Thơ

                           

         Những câu thơ gãy cánh

         Còn chôn chặt vào lòng

         Khi không còn điểm tựa

         Bạn tựa vào mênh mông

 

         Hảo Sơn một ngày gió

         Nắng cháy gương mặt gầy

         Hảo Sơn một ngày mưa

         Rượu chiều khan hốc núi

 

         Thi ca không có lỗi

         Thi ca không vô tình

         Đời còn nhiều chìm nổi

         Đừng rót buồn vào đêm

 

         2002

         Sông Đốc 23/7/2018

 THẠCH ĐÀ

            (Cà Mau )

 

 

 

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0