*LN 41- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Lâm Nguyễn (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyễn

 

 

Biền Biệt

 

Người đi biền biệt trùng dương

Dư âm đọng lại vệt buồn trong tôi

Sầu buôg theo tiếg mưa rơi

Nhớ thương tràn ngập chơi vơi mảnh đời

Đắm trong ký ức xa xôi

Bỗng nghe vị ngọt trên môi ứa tràn

 

LÂM NGUYÊN 

(Sài gòn)

 

Răng Rứa

 

(Viết cho em gọi lầm số)

Nào có chi mô phải thẹn thò

Muốn quen răng lại cứ làm ngơ

Không nghe dòng điện đang tuôn chạy

Chẳng thấy sóng âm đã nhấp nhô

Thân gái dặm trường như bến nước 

Đời trai sương gió tựa con đò

Lênh đênh hồ hải quen hờ hững

Đến lúc gặp em muốn cặp bờ

 

LÂM NGUYÊN 

(Sài gòn )

 

Tình Đến

 

(Viết cho em gọi nhầm số)

Em đến như là trong giấc mơ

Mà răng anh lại quá ngù ngờ

Thả hồn theo bóng hình hư ảo

Đến nỗi vào ra cứ thẫn thờ...

Tiếng em như tự cõi xa xăm

Lạ rứa nhưng răng lại rất gần

Anh sợ sơi tơ căng đứt đoạn

Em ơi liệu dấu nối bền chăng

Người thơ anh vốn rất đa tình

Yêu hết mọi điều cảm thấy xinh

Khổ nỗi mọi người đà lấy hết

Anh đi tìm tại chốn tâm linh

Bây chừ anh lại thấy nơi em

Dư chấn làm anh rung cả người

Sóng thần mô biết tự dưng đến

Cuốn cả hồn anh ra biển khơi

 

LÂM NGUYÊN 

(Sài gòn)

Kommentar schreiben

Kommentare: 0