*LN 47- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Lâm Nguyễn (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyễn

 

 

Tiếc Thương Bạn Già

 

(Viết cho Ô.Chiến Trung Chánh)

 

Hồi chuông báo tử lạnh lùng buông

Từng tiếng ngân nga giọng nhát gừng

Đâu ngỡ bạn già ra cát bụi

Nào ngờ bằng hữu hóa hư không

Cây cằn đến lúc chê phân bón

Người cỗi tới hồi chán thực lương

Cái kiếp con người là thế đó

Trước sau rồi cũng sẽ như ông

 

LÂM NGUYÊN 

(Sài gòn)

 

Giả Từ Cõi Tạm

 

Ai mà chả chết, lạ chi nào

Vậy cứ việc vui, chớ có rầu

Cỗ máy dùng lâu thời hỏng nát

Con người sống mãi cũng tàn hao

Nghèo nàn chưa hẳn là đi sớm

Giàu có chắc gì đã ở lâu

Phải sống làm sao cho ra sống

Bởi vì sau chết...biết về đâu?!

 

LÂM NGUYÊN

(Sài gòn)

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền