*LN 56- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Lâm Nguyên (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyên

 

 

Đổ Vỡ

 

Chán lấy nhau rồi đã bỏ nhau

Bao nhiêu tình nghĩa bỗng phai màu

Đổ loang trong trí một màu máu 

Hằn khoét trong lòng một vệt đau

Kỷ niệm nghĩ về càng nuối tiếc 

Ái ân nhớ đến lại oằn đau 

Làm sao giũ sạch không khơi dậy

Vết loét càng sâu càng khổ sầu

 

                               LÂM NGUYÊN 

                                    (Sài gòn)

 

Vạc Ăn Sương

 

Thương thay cái cảnh vạc ăn sương

Tất phải gảy nên khúc đoạn trường

Lối sống đua đòi ra lỡ dở

Cuộc đời buông thả hóa buồn thương

Trao thân gỗ đá không rung động

Chiều khách trăng hoa chẳng vấn vương

Cho đến bao giờ em nghĩ lại

Để mà tạo lại một mùi hương

 

                           ĐƯỜNG THI LÂM 

                                  (Sài gòn)

Than Thân

 

Mấy chục thu rồi thu tiếp thu

Đời ta trời xám mãi âm u

Trăng lên sao vẫn mây đen kịt

Trời sáng thế mà khói mịt mù

Trong trí chờn vờn trang cổ tích

Trong lòng bàng bạc chuyện Tây du

Kim cô tháo gỡ đời tươi sáng

Chỉ lúc bấy giờ gặp Phật Như

 

                       LÂM NGUYÊN

                           ( Sài gòn )

 

Làng Vườn

(Tặng Quyền Xinh)

 

Theo các em ra đến tận làng

Cao su, điều trải dọc bên đàng

Lết mông dưới đất bên than củi

Trải chiếu sau chòi dưới ánh trăng

Rượu chuối hột ngâm êm cuống họng

Gà ta tơ luộc ngọt chân răng

Cả đời mấy chốc mà thư thái

Sống tựa đêm nay,đúng được vàng

 

                    ĐƯỜNG THI LÂM 

                           (Sài gòn)

Kommentar schreiben

Kommentare: 0