*CT 22- Kha Tiệm Ly Thích Đọc Thơ Tịnh Đàm (Lời Bình) Nhà Thơ Châu Thạch (Đà Nẵng- VN)

 

Nhà Thơ Châu Thạch

 

 

Nhà Thơ Tịnh Đàm

 

 

KHA TIỆM LY THÍCH ĐỌC THƠ TỊNH ĐÀM

                                                            

“Tôi thích đọc thơ Tịnh Đàm”. Đó là câu nói của nhà thơ Kha Tiệm Ly. Châu Thạch tôi cũng thế, nhưng tất nhiên Kha Tiệm Ly là nhà thơ đươc mến mộ và có uy tín hiện nay nên tôi mạn phép mượn lời nói của ông để làm đầu đề cho bài viết.

Tôi biết nhà thơ Tịnh Đàm qua dòng thời gian facebook của ông có tên là Đàm Tài Nguyên. Một buổi sáng, một bài thơ của ông đã đánh động tâm hồn tôi, buộc tôi phải dừng lại lâu dài trên trang fay ấy. Bài thơ ngắn gọn như sau:

 

MẤY DÒNG LỤC BÁT

 

Tương tư nào ?

Khép bên đời

Trả người áo mộng

Một thời vàng hoa !

Cũng đành

Quên

Những thiết tha

Nhủ tôi :

Người đã bước qua...

Cuộc tình !

Còn lại gì ?

Nỗi lặng thinh !

Hai con mắt nhắm

Ru mình...

Vào đêm !

      

                 Nhà thơ Tịnh Đàm   

 

Qua cảm nhận đầu tiên, tôi thấy ở khổ thứ nhất, bốn câu thơ như những chiếc lá mùa thu đang bay. Chỉ mười chiếc lá thôi nhưng nó mang tất cả một cuộc tình không phải của chỉ Tịnh Đàm mà cúa tất cả chúng ta, những ai đã một lần có “Trả người áo mộng/Một thời vàng hoa!”

Rồi ba câu thơ ở khổ thơ cuối đã làm cho tâm hồn tôi lặng xuống trong nỗi trầm kha, tưởng đến những diều khắc khỏi của lòng mình có suốt một đời trong giấc ngủ nửa tỉnh nửa mê. Trong phần bình luận ở dưới bài thơ, tôi dám viết rằng Câu thơ “Còn hai con mắt  /Khóc người một con” của Bùi Giáng cũng hay ngang bằng “Hai con mắt nhắm/ Ru mình… Vào đêm!” của Tịnh Đàm mà không sợ bị ném đá bao giờ. Tôi nghĩ câu thơ của Bùi Giáng thật khó hiểu. Nó được tôn vinh vì lạ và mang tên Bùi Giáng. Nếu Tịnh Đàm làm câu thơ của Bùi Giáng có lẽ cũng chỉ một Châu Thạch để ý tới thôi, còn Bùi Giáng mà làm câu thơ của Tịnh Đàm thì sách vở viết về nó sẽ nhiều. “Hai con mắt / Ru mình…/ Vào đêm!” thì ai cũng vô tình nói được nhưng để cho nó trở thàng hữu tình trong một bài thơ lục bát nhẹ nhàng, thanh thoát nhưng sâu đậm ưu tư, thiết tha và khắc khỏi thi Tịnh Đàm như đã gắn một viên kim cương có màu lệ trong ánh sáng trong của nó vào cuối bài thơ.

Thế rồi tôi cởi ngựa xem hoa trong vườn thơ của Tịnh Đàm. Không đi lâu được vì tôi phải qua rất nhiều vườn thơ khác. Thế nhưng tôi thấy Tịnh Đàm sáng tác nhiều bài thơ lục bát. Những bài lục bát của ông rất ngắn nhưng lại đem đến cho tôi những cảm xúc rất dài. Mỗi bài thơ của ông như một lẳng hoa nhỏ, kết những sắc hoa bình dị, nhưng tâm hồn người kết hoa đầy tính nghệ sĩ, bàn tay người kết hao thật là tài hoa, đã dành cho đời những những nét đẹp văn chương đúng ý nghĩa của nó. Đơn cử như bài thơ “Gởi Anh Một Chút Niềm Tin” đầy nhân văn của tác giả:

 

GỬI ANH MỘT CHÚT NIỀM TIN

 

(Thân tặng bác G.T. Điệp những ngày nằm bệnh)

 

Gởi anh, một chút nắng hiền

Về bên cửa sổ gợi miền ước mơ.

Chuyện xưa nào đã phai mờ

Bóng người năm cũ bây giờ tìm đâu ?!

Gởi anh, một chút đêm sâu

Nằm nghe câu hát "Vì Nhau" mới buồn !

Dòng sông cứ mãi xa nguồn,

Đời người cũng vậy vẫn luôn đổi dời !

Gởi anh, một chút tơ trời

Cho lòng rộng mở những lời thơ hay.

Đưa nhau tàn cuộc mộng này,

Thì trăm năm ấy đợi ngày hóa thân !

Gởi an, một chút duyên phần

Có từ kiếp trước hẹn lần đến nay.

Gặp nhau vui buổi sum vầy

Thơ ngâm hào sảng ngất ngây ý tình.

Gởi an, một chút niềm tin

Sống trong hy vọng với nghìn yêu thương.

Dẫu đời còn lắm sầu vương,

Không làm chùn bước nẻo đường ta đi .

 

Với tôi đây là một bài thơ nhân cách trọn vẹn. Bài thơ gởi cho người bạn đang nằm trên giường bệnh, tiếng thơ êm đềm như chiếc võng đong đưa, ý thơ phản phất nỗi buồn trần gian thật đằm thắm, và tứ thơ thật là khôn ngoan khích lệ bạn quên nỗi buồn đó để thanh thản tâm hồn.

Thât tình bài thơ đi vào tâm hồn tôi trọn ven mà tôi không có lời chi bình nó được ngoài chữ hay!!!. Trong thơ tôi không thấy một giọt nước mắt nào, không thấy một tiếng thở dài nào, tuy thơ vẫn hiển hiện bóng người năm cũ phai mờ, vẫn hiển hiện bãi bể nương dâu và cuộc đi xa lìa trần thế.

Những món quà mà Tịnh Đàm gởi cho bạn, đẹp như những đóa hoa thần thánh. Những mốn quà đó,nó đã cô đọng cuộc đời vào đó, nó lóng lánh hương vị, sắc màu rất thật của đời người, nó có mãnh lực truyền niềm tin vào con người đang bi quan vì bệnh tât. Những câu mở đầu ở mỗi khổ thơ “Gởi anh, một chút nắng hiền/ Gởi anh, một chút đêm sâu/ Gởi anh, một chút tơ trời/ Gởi anh, một chút duyên phần/ Gởi anh, một chút niềm tin” hình ảnh đậm đà như những đóa trầm hương, còn âm thanh vào tai người như tiếng suối ngàn êm đềm chảy róc rách

Thơ Tịnh Đàm là như thế. Đọc thơ ông, có mãnh lực gì không biết buộc tôi phải viết, nên tôi viết. Viết tới đây thì vừa đủ dài cho một bài cảm nhận không làm mệt mắt người xem. Vậy mời bạn đọc đừng quên tìm đọc thơ ông, vì nó còn rất nhiều bài thơ hay nữa!!! ./.

 

                                                                  Châu Thạch

Kommentar schreiben

Kommentare: 0