*TĐ 3- Vết Thương Lòng (Tiểu Thuyết- Phần 3 ) Tác Giả Thủy Điền (GER)

 

Tác Giả Thủy Điền

 

 

Tiểu Thuyết

"Vết Thương Lòng " Phần 3

 

    Thắm thoát mà ông cả Hòa đã theo ông theo bà cho đến nay đếm vắn, đếm dài đã ngoài ba

 

năm còn gì. Chuyện cháu con nối giống, nối dòng không còn nghe một ai trong nhà bàn

 

tán đến nữa. Câu chuyện gia thất cũng nhạt dần theo năm tháng. Ông Lâm giờ đây phế

 

mặc, vô tâm, vô ý lại còn dở chứng khinh thường đi sớm, về khuya như người đơn độc. Bỏ

 

phế vợ con, mẹ già trong cảnh cơ hàn, gió bấc, không quan tâm lúc trở gió, trở trời chuyện

 

chiếu chăn nửa dở, nửa lành.

 

    Lòng mẹ già buồn bã, khi nhìn con rong chơi xuôi ngược, chẳng ngó ngàng gì đến gia

 

phong .Tất cả những gì ông có được, nay bỗng dưng biến mất tự hồi nào.Từ lâu bà vốn mang

 

trong thân chứng bệnh ho vào lúc giữa đêm, nay đã đâm chồi, nở nhụy. Một ngày ít, hai ngày

 

nhiều, lâu ngày bắt đầu lan rộng, khó chữa bởi cơn máu nảo tung hoành. Sức lực cứ sút giảm

 

dần theo tiếng gọi thời gian. Dòng nước có khi đầy, khi cạn còn như bà bây giờ có sánh

 

được vào đâu, nỗi oan nghiệt cứ theo dòng đời mà siết chặt.Thất vọng, tràn đầy thất vọng, ông

 

Đốc cứ chối từ không chịu chữa, bà buồn cho số phận và khóc suốt canh thâu.

 

    Ông Lâm cứ mê mãi cái chán đời vô lý, không cần thiết, ông chẳng muốn biết chuyện gì

 

xảy ra ngay trong căn nhà mà chính ông là người trụ cột. Mỗi khi bước chân về đến cửa, là

 

chỉ biết la rầy, trách móc như một người điên. Ông trách móc, quở phạt người vợ hiền vô cớ,

 

đổ mọi lỗi lầm lên đầu vợ, sao để mẹ già ra cơn nông nỗi mà không một chút ngượng ngùng.

 

Cô cẩm Lệ thấy rõ điều đó, nhưng giả vờ lặng câm, tức tưởi. Tất cả điều ông nói là hoàn toàn

 

sai sự thật, vì mọi ngày bà đều lo thuốc than cho mẹ già, chăm sóc thật chu đáo, cô coi đó là

 

bổn phận của mình, bổn phận của một nàng dâu. Hơn nữa, bà trong cơn hoạn nạn, cô cần

 

phải ra tay và làm nhiều hơn cái bổn phận là khác.Trách móc, rồi lại trách móc không cần biết

 

lời mình đúng hay sai. Cái bệnh trách móc, đổ thừa cho người khác là một chứng bệnh bẩm

 

sinh, mà ông đã mang trong huyết quản từ thuở nhỏ, dường như ai ai cũng đều biết cả.Tính

 

xấu quen thường của con người ít học thừng biểu lộ bỗng dưng vậy đó, đã làm cho cô luôn

 

chán chường và đôi khi thèm chết mất, để cho ông tìm kẻ khác mà trách móc. Chết đâu có dễ,

 

nỗi bực tức, oán hờn đã đưa cô vào con đường không lối thoát. Sự suy nghĩ viễn vông, cạn cợt

 

cuộc sống mất tự tin không can đảm. Nhiều đêm bên người chồng chăn gối, cô luôn cảm nhận

 

sự lạc lẽo của ái tình, giấc ngủ như nửa say, nửa tỉnh tạo nên những giấc chiêm bao khủng

 

khiếp. Những giọt mồ hôi đầm đìa trên vầng trán, làm cho cô ngất xỉu liên hồi. Những viên

 

thuốc, những viên thuốc an thần kia đã giúp cô thoát qua được những cơn ác mộng của cuộc

 

đời. Rồi thỉnh thoảng cô tự nghĩ về số phận của mình, nghĩ cái quá khứ xa xưa thuở còn thơ

 

ấu nơi mái ấm gia đình, nơi đó cô được người mẹ hiền thương yêu, chìu chuộng. Rồi đến lúc

 

lên xe hoa về nhà chồng, mẹ già theo chân tiễn đưa, âu yếm, dặn dò dù bên ấy trăm cay, ngàn đắng

 

co cố giữ mình cho trọn phận làm dâu. Thời gian ba năm làm dâu, làm Vợ là thời gian cũng đủ

 

chứng minh cho cô là kẻ bạc phần.

 

     Lâu rồi giấc ngủ không yên. Hôm nay, cô thèm ngủ lắm, sự mệt mỏi của những tháng

 

ngày, sự mất ngủ đã làm cho cô tiều tụy, hao mòn thể xác đến cực độ mà người đối diện phải

 

giật mình. Cái mỏi mệt ấy đã làm cho cô chộp mắt tự lúc nào mà cô cũng không hay biết. Có

 

lẽ, đêm nay cô ngủ thật nhiều và thật say để bù đấp lại những tháng ngày mất mác. Những

 

giấc chiêm bao ấy không như những gì cô hằng mong ước, rồi cảnh khổ cứ quây quần trong

 

cảnh khổ.

 

Phần 3 còn Tiếp..........!

Kommentar schreiben

Kommentare: 0