*NK 18- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Nguyễn Khôi (Hà Nội- VN)

 

Nhà Thơ Nguyễn Khôi

 

 

TỰ KHUYÊN MÌNH

(Tặng : các bạn cùng lên lão 60)

        -------

Đã sang tuổi 60

Không nên hung hăng nữa

Kẻo thế gian chê cười...

Đã sang tuổi 60

Ăn nhậu cũng ít thôi

Rượu bia xơi giảm hẳn

Gọi là mà góp vui.

Đã sang tuổi 60

Thôi cay cú với Đời

Trời cho khỏe là quý

Tâm hồn luôn thảnh thơi.

Đã sang tuổi 60

Chức tước cũng xin lui

Tất cả bằng KHÔNG cả

Cát bụi, cát bụi thôi !

Khỏe thì tăng đi chơi (1)

Yếu thì về trông Cháu

Hưu trí cũng Đẹp rồi

Chớ "tiếc đời" mà cáu ?!

Hứng thì làm Thơ chơi

Viết dăm câu khoái chí

- Hãy yêu thương bạn đời

Đừng gây sự dở hơi...

Đã sang tuổi 60

Hiểu đời cũng ngắn thôi

càng buồn càng chóng xỉu (2)

Cứ vui vui mỉm cười...

CÁI GÌ cũng vừa thôi (3)

Tranh đua

thôi

nhường Trẻ

và cũng nên ít lời

Nhớ mình đã 60.

--------

(1) chơi Văn Thể Mỹ

(2) xỉu = đột quỵ ( té xỉu= ngã)

(3) Cái gì = cái chi chi (tự suy luận)

 

Trại Hào Nam - Hà Nội 5-2-1998

Nguyễn Khôi

              *

          TUỔI HỔ

(Tặng : các bạn cùng tuổi Dần)

              -----

Mình là HỔ DỊU HIỀN

Ở trong Vườn Bách Thú

Quanh năm chỉ nằm im

thấy cái gì cũng sợ.

Trước tiên mình sợ vợ

thứ đến mình sợ con (1)

Thủ Trưởng chưa sờ gáy

Mình đã vãi linh hồn (2)...

- Sao lại HÈN thế nhỉ ?

- Kể thì cũng thường thôi

Thói đời muốn tồn tại

phải biết trên có Trời .

Mà nhất Vợ , nhì Trời

Thủ Trưởng quyền sinh,sát

Hổ nằm trong cũi rồi

nhìn người đời nhảy nhót...

Rỗi thì làm Thơ chơi

làm Thơ là hay nhất

tha hồ mà mộng mơ

cứ tự mình huyễn hoặc...

Hổ thật toi gần hết

Mình là " HỔ CẦM TINH"

Đời vui còn sống sót

bởi mình không là mình.

------

(1) Con mà ma túy...thì cũng sợ thật.

(2) mượn Nhà văn Vũ Bão " Người vãi linh hồn".

 

    Hà Nội 8-6-1996

    NGUYỄN KHÔI

Kommentar schreiben

Kommentare: 0