TĐ 5- Vết Thương Lòng (Tiểu Thuyết- Phần 5) Thủy Điền (GER)

 

Tác Giả Thủy Điền

 

 

Tiểu Thuyết

"Vết Thương Lòng " Phần 5

 

 

 

  Cô Cẩm lệ tuy cuộc sống hiện tại thật là vô vị, nhưng luôn không để chồng mình mất cả

 

niềm tin. Cô an ủi và chăm sóc cho ông càng lúc càng nhiều hơn, cốt sao cho ông mau thanh

 

thản trong lòng. Ông Lâm có bản tính hiếu thảo từ thuở nhỏ, luôn nghe lời cha mẹ, câu đáp

 

hàng đầu chỉ dạ với vâng. Không bao giờ ông dám phật lòng cha mẹ điều gì, dù chuyện ấy

 

đúng hay sai. Bởi khi cha mẹ qua đời, ông như chim trời gãy cánh. Chính vì thế, cuộc sống cứ

 

làm cho ông luôn đau sầu muôn thuở.

 

   Ngày tháng qua, trong căn nhà rộng lớn, cao thoáng, lộp bằng ngói tây màu đỏ, kiến trúc

 

theo kiểu tây phương thời Pháp thuộc, trong rất khang trang và lịch lãm. Phía trước thì rộng 

 

như Đình, Hoa, Kiểng đầy sân, kết hợp thành bức tranh Tàu tuyệt tác. Không biết cha của ông

 

tạo dựng hồi nào mà trông sao huyền bí. Sau nhà là con sông lớn, lượn mình theo lũy tre

 

xanh, uốn khúc. Thuyền bè đua nhau qua lại, dập dìu trong buổi nắng mai, tấp nập và huyên

 

náo. Hàng tre vàng ngoài ngõ xanh sắc lá, thẳng hàng, vương mình trong gió. Như chào đón,

 

mời gọi khách lãng du. Tất cả đã được thiết kế chu đáo và nên thơ dễ gợi cảm cho những ai

 

thường lắm mơ, nhiều mộng.

 

   Ổi!  Bưởi, Cam, Quýt, Xoài, Chuối, Lôm chôm, Măng cụt, Mít Tố nữ được vây quanh như

 

bốn bưc tường thành. Hàng năm nó đem lại lợi tức kinh tế khổng lồ mà dường như gia đình

 

ông không cần đụng tới móng tay mà vẫn sống.

 

    Mùa xuân khí trời tươi mát, hanh hanh lạnh. Những làn gió nhẹ từ xa thổi về cuốn theo

 

những cánh Mai vàng nở muộn. Ngôi mộ trắng mùi vôi còn phảng phất, cây Mía Lau cậm

 

khỏi đầu còn xanh lá, bình hoa Huệ, vòng Hoa tưởng niệm, bộ Lư hương khói tỏa ngút trời,

 

hàng Đậu trắng đâm chồi, nở nhụy. Ôi! Bao kỷ niệm thân thương tất cả còn nguyên vẹn

 

đó. Giọt nước mắt, những giọt nước mắt đầm đìa trên gương mặt buồn thảm, như cố kéo níu

 

lại những dĩ vãng xa xưa.

 

   Trước cảnh tình xót xa, bi đát vì nghĩa vợ, tình chồng, cô Cẩm Lệ ngày đêm tháo vát những

 

công việc còn ứ đọng của mấy ngày qua. Mặc dù, những công việc ấy không phải của cô,

 

nhưng cô vẫn cố gắng làm tất cả hầu xóa đi sự căng thẳng của gia đình trong những ngày

 

nguy khốn.

 

   Ông Lâm vì ảnh hưởng không ít với nếp cũ, cha bảo phải vâng, mẹ gọi là dạ dù việc ấy ông

 

không cần biết đúng hay sai. Miễn sao cha mẹ thấy ưng lòng là ông thấy yên bụng lắm

 

rồi. Giờ lớn lên, tuổi đầu đã có, lắm lúc ông cũng thấy mình sai, nhưng đã là bậc Trượng phu

 

xưa nay, nên thường hay ém nhẹm những sai trái của mình, mà những sai trái đó người ngoài

 

ai ai cũng đều biết cả.

 

   Những hình ảnh hàng ngày cô Cẫm Lệ phải lam lũ, vất vả làm hết việc nầy, đến việc khác

 

mà không một tiếng trách than, đã làm cho ông luôn luôn mặc cảm và hối hận. Đó là điều tất

 

nhiên. Vì ông cũng là người chớ đâu phải cỏ cây.

 

Phần 5 còn tiếp.....!

Kommentar schreiben

Kommentare: 0