*TĐ 8- Vết Thương Lòng (Tiểu Thuyết- Phần 8 ) Tác Giả Thủy Điền (GER)

 

Tác Giả Thủy Điền

 

 

Tiểu Thuyết

"Vết Thương Lòng " Phần 8

 

   Khi hoàng hôn bắt đầu ngã bóng, trên con đường đất gồ ghề, hằng ngày những bác nông dân

 

tay lấm, chân bùn đang lần lượt trở về nơi xóm nhỏ, tiếng hát, tiếng ca, tiếng trêu ghẹo vui

 

đùa hòa lẫn, bỗng dưng ngừng lại, vì nhìn thấy cô Cẫm Lệ đang ngồi bên sàn nước sau nhà.

 

Cẫm Lệ

 

   Cha chả các anh chị ca hát hay quá, hát nữa đi, sao thấy tôi rồi ngưng.

 

Xóm giềng

 

   Ăn cơm chưa chị?

 

Cẫm Lệ

 

   Sắp ăn đây, rửa vài cái rổ xong là ăn.

 

Xóm giềng

 

   Sao? Bao giờ có em bé cho tụi em mừng nào?

 

Cẩm Lệ

 

   Tỏ vẻ từ tốn, cảm ơn các anh chị, vợ chồng tôi đã ước mong gần cả năm trời nay, khi nào có

 

tin mình cùng vui nhé. Bây giờ thì chưa.

 

Anh sáu

 

   Chị yên tâm, thế nào rồi sẽ có tin mừng mà.

 

Cẫm Lệ

 

   Cám ơn mọi người, thôi về nhé.

 

      Công việc đồng áng, ruộng vườn đối với ông Lâm là một người không thể thiếu được. Thế

 

nên, ngày nào khi hoàn tất công việc vất vả, trở về nhà ông như người chết đuối. Nhưng được

 

bù lại những lời nói nhẹ nhàng, âu yếm bên mâm cơm canh chua cá lóc, thịt kho và đĩa gỏi già

 

mà tận tay người vợ hiền làm lấy là ông cảm thấy hạnh phúc vô biên.

 

     Nhiều đêm nằm gác tay lên trán, suy ngẫm cuộc đời, quây về cái quá khứ xa xưa, nhìn lại

 

những cái sai trái rồi thầm trách mình, sao ngu si, khờ dại. Tại sao mình đần độn, không chịu

 

tận hưởng những gì mình đã có hằng ba năm nay. Rồi ông cũng trách luôn cả cha mẹ ông,

 

những người quá cố, lại quá cổ hũ để mọi việc cứ xấu đi dần. Nhưng tất cả đã là quá khứ,

 

muộn màng.

 

   Càng thương yêu vợ, giờ đây ông càng tỏ ra quan tâm thật nhiều, dù việc ấy to hay nhỏ, từ

 

cử chỉ, lời nói, hành động thậm chí sức khỏe và sinh hoạt hàng ngày của cô mà ngày xưa ông

 

không bao giờ màng đến.

 

Cẫm Lệ

 

    Hiểu được ý chồng, nên luôn luôn cố giữ gìn sao cho thuận trên, hòa dưới.

 

 Người ta trên đời ai cũng vậy, không riêng gì vợ chồng ông, thường tâm sự, bàng bạc

 

chuyện gia đình với nhau vào những buổi cơm chiều hay bên ly trà nóng sáng.

 

Ông Lâm

 

   Thường góp ý và nhận xét với vợ rằng! Dạo nầy tôi thấy mình có hiện tượng xanh xao, gầy

 

gò mình nghĩ thế nào về câu nói của tôi?

 

Cẫm Lệ

 

   Dạ! Đâu có chi mà mình phải bận tâm, em thấy sức khỏe cũng bình thường, chỉ đôi lúc hơi

 

choáng vì khí trời, uống một vài viên thuốc rồi tất cả cũng qua. Có gì mình phải lo toan.

 

Ông Lâm

 

   Nếu nói như mình thì tôi phải hỏi làm gì. Nhưng tôi chắc chắn là mình vì làm việc nhiều mà

 

sinh ra xanh xao đến thế hay vì mình ngại mà giấu tôi. Nói thì nói, nhưng ông quá hiểu cái

 

bản chất chịu đựng về mọi khó khăn của vợ mình. Rồi ông tiếp…Thôi thì, hôm nào tiện tôi sẽ

 

đưa mình ra ông Đốc ngoài chợ để ông xem xét như thế nào, mình chuẩn bị nhé. Chứ không

 

nên để như cha mẹ ngày xưa hời hợt, chần chừ, bỏ qua rồi dần sanh ra nhiều chứng, càng lúc

 

càng tệ hại. Hay là tôi tìm riêng cho mình một người giúp việc, để người ấy sẽ thay mình làm

 

những công việc nặng nhọc, khó khăn khi tôi không có ở nhà, mình chịu không?

 

Cẫm Lệ

 

   Nhất định chối từ. Cô tuy mệt mỏi thật, nhưng cô không muốn chồng mình phải bận tâm

 

nhiều thế, vì đây là những công việc mà cô có thể làm được cả.

 

Ông Lâm

 

   Âu yếm, thở… dài thế thì khó cho ta quá.

 

Cẫm Lệ

 

   Đâu có gì mà mình phải lo lắng, việc nhà thì chỉ có bấy nhiêu thôi, em đã quen nó rồi mình

 

à, thời gian ba năm làm Dâu, làm Vợ em thấy không có gì khó khăn cả. Em chỉ lo sức khỏe

 

cho mình.

 

Ông Lâm

 

 Nghe vợ mình phân bua ông ngẩm nghĩ cũng phải, nhưng không cam lòng.

 

Phần 8 còn tiếp.....!

Kommentar schreiben

Kommentare: 0