*TĐ 18- Vết Thương Lòng ( Tiểu Thuyết- Phần 18) Tác Giả Thủy Điền (GER)

 

Tác Giả Thủy Điền

 

 

Tiểu Thuyết "Vết Thương Lòng " Phần 18

 

   Nên từ đó hai đứa không còn dịp để gặp nhau nữa, Sở dĩ làm thế là để cho hai bác bên nhà

 

bớt đi những giây phút giận hờn, căng thẳng, nhưng thật lòng chàng đau xót biết bao. Chàng

 

biết, riêng nàng cũng thế. Bởi vậy, chàng luôn khuyên nàng hãy cố gắng đợi chờ và chàng

 

nghĩ ngày ấy sẽ không xa, ngày mà hai đứa nên duyên nợ. Chàng nhất quyết sẽ đưa nàng đến

 

chốn bình yên, để nơi đó hai đứa tha hồ mà yêu, tha hồ thỏa thích.

 

Vân Mây

 

   Thời gian chờ đợi đối với em không còn ý nghĩa nữa anh à, em đã quyết định rồi, còn anh,

 

anh tính thế nào thì tính, tùy anh.

 

Kỳ

 

   Em nên suy nghĩ lại, việc em quyết định chúng ta có thể tiến hành ngay tức khắc, chẳng có

 

gì khó khăn cả, lúc nào, ở đâu cũng được, nhưng ngặt nỗi bác gái bên nhà nay ốm, mai đau

 

phận làm con em đành lòng phó mặc sao Mây? Không được, không thể được, điều nầy không

 

cho phép bất cứ một ai làm thế. Còn anh thì một mình dễ ợt, nhưng ngặt cha mẹ anh vừa mới

 

qua đời, hương khói thờ ơ, phận làm con anh thấy vô lương lắm em ơi.

 

Vân Mây

 

   Anh lòng vòng quá, em về, chào anh.

 

Ông Cả

 

   Cả năm nay, từ khi bà nhà khuất núi trong cơn bệnh nặng, công việc đồng áng hàng ngày

 

cũng giảm sút rất nhiều, với sức yếu, tuổi già ông biết mình cũng chẳng sống được bao lâu,

 

nên việc tạo lập gia đình cho Mây là điều mà ông phải nghĩ. Ông thường trao đổi với Mây,

 

chỗ nầy, rồi chỗ nọ trong những buổi cơm chiều.

 

Vân Mây

 

   Nhưng nàng nhất định không ưng.

 

Ông Cả

 

   Tại sao? Hay là con muốn lấy thằng Kỳ con thầy cô Lân chứ gì?

 

Vân Mây

 

   Thưa cha…..rồi không nói một lời.

 

Ông Cả

 

   Sự câm nín của Mây làm cho ông càng thêm bực tức, nếu con không trả lời thì mọi việc để

 

cha định liệu, khỏi dài dòng.

 

  Phúc và Mai đã trở thành đôi lứa, Mai thì vẫn ở nhà còn Phúc thì phải bận công việc xa,

 

thỉnh thoảng hai tuần hoặc một tháng mới về thăm nhà một lần. Cuộc sống vợ chồng tuy xa

 

cách, nhưng Mai vẫn vui vẻ và chấp nhận.

 

Phúc  

 

   Mai nầy, hôm nay vợ chồng mình thu xếp sang thăm anh Kỳ, lâu quá rồi anh chưa sang

 

thăm anh ấy, em cùng anh đi nhé?

 

Mai

 

   Đi thì đi, nhưng anh ấy không trách mình đâu anh, biết mình đi làm ăn xa, hơn nữa em cũng

 

thường gặp anh ấy và ảnh cũng thường hỏi thăm sức khỏe của anh.

 

Phúc

 

   Thôi ta đi.

 

Kỳ

 

   Chào hai bạn, mời hai bạn ngồi, dùng chi nào?

 

Phúc

 

   Khách sáo gì anh, dùng chi cũng được, anh khỏe không anh Kỳ? Lâu quá, không qua thăm

 

anh cũng nhớ tình bạn, chuyện hai người tới đâu rồi bao giờ ăn mừng đây anh?

 

Kỳ

 

   Từ… từ mình sẽ kể cho hai bạn nghe, mời hai bạn dùng nước, dạo nầy công việc làm ăn có

 

 khẩm khá thêm ra chưa? Nghe Mai kể đi làm cả tháng mới về một lần, chắc bận bịu lắm chứ?

 

Phúc

 

   Anh cũng đoán được phần nào, công việc thì bình thường, lương bổng đủ sống, mỗi tuần,

 

mỗi về tiền hành, tiền tỏi tốn kém lắm, nên tá túc tạm nhà người quen cho đỡ tốn một phần và

 

một tháng về một lần. Chẳng qua mình muốn thử tập tính tiết kiệm vậy thôi. Hiện tại tôi đang

 

cố gắng vừa làm, vừa học hỏi, rút tỉa những kinh nghiệm một thời gian rồi xin chuyển về gần

 

nhà làm việc cho tiện.

 

Mai

 

   Anh Kỳ, anh có hay gì chưa?

 

Kỳ

 

   Anh có hay biết gì đâu, mà chuyện gì vậy Mai?

 

Mai

 

   Đàn ông con trai gì dỡ ẹt, em nói anh có giận em thì giận, vô cùng dỡ ẹt.

 

Phúc

 

   Mai, sao em nói vậy, anh Kỳ ảnh buồn sao Mai.

 

Mai

 

   Em đã nói kệ ảnh, em chấp nhận.

 

Kỳ

 

   Không sao, có gì đâu Phúc, tôi và Mai như anh em, xưa nay tôi hiểu tính Mai mà, Mai nói

 

gì tôi cũng nghe, không sao… không sao đâu.

 

Mai

 

   Chị Mây sắp sửa lấy chồng rồi đó. Nghe rõ chưa?

 

Kỳ

 

   Vậy là tôi bị cấm sừng sao?

 

Mai

 

   Đúng thế, anh thử hỏi mà xem.

 

Phúc

 

   Sao em biết, mà cũng chẳng nói với anh lời nào.

 

Mai

 

   Có gì lạ, em mới vừa nghe tin, rồi anh bảo sang đây, tiện em nói cho hai người nghe luôn

 

một thể.

 

Phúc

 

   Thế thì câu hỏi của anh hồi đầu vô tình hay cố ý.

 

Mai

 

   Chẳng có gì vô tình và cố ý cả, đó chỉ là tự nhiên mà thôi, khi anh chưa biết gì cả, anh Kỳ

 

không giận đâu. Anh Kỳ, em tưởng anh biết cả rồi chứ.

 

Kỳ

 

   Thật không biết thật đó Mai, vì lâu rồi đâu có gặp Mây, sao mà lẹ thế nhỉ? Không ngờ !

 

Mai

 

   Chị ấy tệ thật, chuyện như thế mà chẳng nói với anh một lời. Dù gì đi nữa mất cái nầy,

 

cũng còn cái khác. Khi không đoạn tuyệt cả, coi sao cho được. Riêng cả em chị cũng chẳng

 

nói lời nào, em chỉ nghe lóm mà có thật, em đang giận chị Mây vô cùng.

 

  Em cho anh hay thêm là bác hai Canh đã làm may mối, người ấy ở làng bên và chính xác

 

hơn nữa là tháng tám nầy làm lễ hỏi, rồi cưới vào cuối năm luôn. Bây giờ là giữa tháng sáu rồi

 

đó anh, chỉ còn một tháng rưởi nữa là chị thuộc về người ta, anh xem định liệu thế nào.

 

Phúc

 

   Có chính xác không Mai?

 

Mai

 

   Nếu hai người không tin thì hãy chóng mắt mà coi, chừng ấy xem ai thật, ai giả thế thôi.

 

Kỳ

 

   Cảm ơn Mai, đến nước nầy còn định liệu gì nữa, khi người ta không còn nghĩ đến mình, thì

 

mình chịu. Chẳn lẽ chạy theo kéo níu, cầu xin. Gương mặt chàng bắt đầu lộ vẻ u sầu.

 

Phần 18 còn tiếp.....!

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền