*TĐ 2 TR- Em, Hà Tĩnh (Bút Ký) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

 

 

Em, Hà Tĩnh

 

     Tôi đang làm việc, công việc hàng ngày là chất hàng lên những dãy kệ của một Siêu thị lớn. Thừa lúc vắng khách tôi hay hát nho nhỏ mấy khúc nhạc mà mình thích và thuộc lòng " Đi mô rồi cũng nhớ về Hà Tĩnh, nhớ núi Hồng Lĩnh, nhớ dòng sông La, nhớ biển rộng bao la á..a...a." Thì bỗng dưng sau lưng tôi có một cô gái nhỏ hơn tôi khoảng 20 tuổi, trạt gần tuổi con gái tôi. Tướng cao ráo, đẹp gái, giọng trọ trẹ, mềm mại hỏi ?

- Chào chụ, thệ, chú cũng thuộc bài quể chạu đấy ạ. Tôi trả lời: 

- Đâu có, tôi chỉ biết một đoạn ngắn thôi cô ơi, sẵn chưa có khách tôi hát vu vơ cho đỡ buồn vậy mà. Chớ nào có thuộc nguyên bài. Nếu mà thuộc nguyên bài tôi cũng sẽ hát cho cô nghe hết rồi sau đó ông chủ Siêu thị cho tôi đi về nhà luôn. Cô cười rồi bảo:

- Chạu ngợ ! Rồi bỏ đi nơi khác.

 

      Nhớ hồi năm 1977 thời gian cũng khá lâu, tôi vừa thi đậu vào trường Thủy Lợi miền nam rồi học ở đó 3 năm. Ngày ấy trường tôi nói chung là thầy, cô giáo toàn là người Bắc vào dạy ngoài ra chẳng có ông, bà nào dân Nam bộ cả. Cái khoảng ấy tôi còn nhớ là năm 1978, khóa tôi học được một ông thầy người Hà Tĩnh làm Giáo viên hướng dẫn và dạy luôn môn "Điạ chất " Thú thật sống chung với ông ta gần sáu tháng trời. Ông dạy thì ông dạy, ông nói thì ông nói bọn tôi chẳng nghe ông nói được cái gì. ông bảo, thì ai cũng ừ ừ, dạ dạ mà chẳng làm theo. Bởi có hiểu gì đâu mà làm theo, nên có nhiều khi bị bất đồng. Nhưng thời gian trôi qua dần dần, chúng tôi cũng hiểu được ông nói gì và sự học tập được dễ dàng hơn. Khi hiểu được thì phải nói giọng ông ta rất nhẹ nhàng và truyền cảm, dễ thu hút lòng người nhất là phía phụ nữ. Phụ nữ nào mà không thích thế, thích giọng nói lạ, lời mềm dẽo nhẹ nhàng và đặc biệt là sự chìu chuộng tối đa. Bởi thế hồi ấy mấy cô Nam bộ nghe thét rồi cũng muốn ngả lòng và các anh Nam bộ giọng xưa nay cứng còng như khúc gỗ, dường như bị sắp bị thải hồi.

 

      Ngược lại phía nam giới cũng thế dù hai khoảng cách chênh nhau giữa cô và trò. Nhưng dường như qua những ngày tháng chung độn ai ai cũng nhận thấy sự dịu dàng nhè nhẹ dễ thương của những nàng miền Trung đất Việt hiện rõ bằng những dòng chữ mang dấu nặng lê thê nghe đượm tình vô kể: Có lần tôi nghe được một cô nói và câu nói ấy vẫn còn đậm sâu. Ạnh ơi ! Có rạnh không ra giụp hộ em nhẹ. Vừa nghe xong, tuy dù có bận bịu tới đâu, nhưng khi xa xa có nàng con gái gọi mình thì ai nào ngỡ quây lưng. Và, thỉnh thoảng chiều chiều tôi cũng hay nghe các cô đọc 2 câu thơ mà lòng tôi bổng dưng muốn xách cây ô theo nàng về tận chốn.

 

Hôm em về mưa rơi ướt đậm

Áo trặng ngà lộ cạ thân dây

TĐ

 

       Nói chung những cô gái và các anh chàng Nam bộ về mặt dịu dàng và nết na chìu chuộng thì cũng chẳng thua các cô, các cậu ở Vinh, Hà Tĩnh đâu. Nhưng ở đây tôi muốn gợi lại những cái gì là lạ dễ thấm thấu vào lòng người.

 

Thủy Điền

21-01-2019

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền